Việt và Như Mai từ biệt mẹ để trở về Sài Gòn cho năm học thứ hai mà lòng không sao bồi hồi và xúc động . Việt ước gì thời gian cứ trôi qua mau, hoàn tất xong việc học và cùng Như Mai trờ về mái nhà xưa cùng mẹ sống những ngày bên nhau. Việt không muốn mẹ phải sống lam lũ như thế nầy giữa một không gian cô độc như bà cụ đã từng trãi. Việt đã chứng kiến điều đó và cảm nhận được điều đó từ bà cụ bán vé số. Việt luôn an ủi và động viên mình để vượt qua chuổi ngày xa cách nầy với mẹ. Chỉ hi vọng rằng hàng xóm và láng giềng là chổ nương tựa và niềm vui của mẹ khi Việt ra đi. Nhưng có lẻ , từ sau bửa cơm gia đình đó , tất cả ba người họ đều có một cái nhìn lạc quan về tương lai và cuộc đời. Như mẹ Việt , luôn lo lo lắng cho Việt và sợ rằng nơi xứ lạ sẻ không bương trãi nổi , nhưng có Như Mai, mẹ Việt cảm thấy an tâm trong lòng và không u sầu vì con nửa, vì đả có Như Mai chia sẻ niềm vui và nổi buồn cho Việt. Còn Việt , cảm thấy như mẹ vui hơn khi được gần Như Mai , Việt và Như Mai đem lại cho mẹ niềm tin và hi vọng trong quãng đời sau nầy của mẹ. Còn Như Mai, chưa bao giờ được gọi một tiếng “mẹ” từ kho lọt lòng. Nay được gọi một tiếng “mẹ yêu” sao mà ngọt ngào và hạnh phúc quá. Việt và mẹ Việt đem lại cho Như Mai một hơi ấm nồng nàn, một cảm giác “được thương yêu, che chở, và đùm bộc lẩn nhau”. Họ tạm quên đi những ngày xa cách, vì luôn tin rằng , phía trước là bầu trời hạnh phúc đang chờ đón những mãnh đời ngang trái.
Vẫn với chiếc xe đạp củ kỉ đó , Việt dìu Như Mai trở lại Sài Gòn để chuẩn bị cho năm học thứ hai mà lòng không sao quên đi được hình bóng quê nhà và mẹ. Nhưng càng gần Sài Gòn , hình bóng của mẹ cứ phai nhạt dần đi , trong khi đó hình ảnh bà cụ bán vé số lại dần dần xuất hiện trong đầu của Việt. Việt lo cho cụ quá , không biết ba tháng vừa qua cụ sống như thế nào , không biết có ai giúp đở cho cụ hây không? Không biết có ai tâm sự với cụ từ khi Việt trở về quê. Việt cứ cố gắng đạp hết sức mình để mong gập cụ càng sớm càng tốt. Việt trở về kí túc xá lúc năm giờ chiều và bọn thằng Thái, Châu, Cường, và Nhân đả trở lại từ lâu. Nhìn thấy Việt chở Như Mai trên chiếc xe đạp ấy, cả bọn cứ hùa nhau mà trêu chọc , làm cho Như Mai và Việt không khỏi thẹn thùng. Nhưng họ đả quen rồi, cái trò trêu chọc ấy chỉ là làm cho họ kắng kít thêm mà thôi. Nhưng đó không phái là vấn đề , vấn đề là Như Mai phải đối diện với những lời giải thích cho ba của mình. … read the rest of this entry »
Lê bước trên con đường đê dài lê thê mà lòng Việt buồn khôn tả, mái nhà tranh ngày xưa từng nuôi Việt lớn nên người đả trong tầm mắt nhưng hồn Việt thì vẫn để ở nơi chốn Sài Gòn đô thị, nơi có người thương yêu chắc củng đang ngóng trông. Quê hương, mãnh đất đả từng chôn nhau cắt rún củng chẳng làm Việt bận tâm. Vì ai mà Việt trở nên như vậy ? Vì ai mà người mẹ mến yêu đang chờ đợi mỏi mòn ở nhà củng chẳng làm Việt luyến lưu. Đầu ốc Việt như trống rổng và thẩn thờ như án mây trôi lượn không biết ra đi và về đâu. Cơn gió nhè nhẹ thoảng qua bờ vai làm Việt suýt té xuống ruộng. Nhưng một bàn tay êm ái đả chụp lấy bàn tay Việt và nói:
-”Chào Việt”
Giọng nói của ai mà quen thuộc đến như vậy ? Việt quây lại để nhìn và không tin tưởng người xuất hiện rong ánh mắt mình là sự thật. Việt vén tay áo lau mắt để nhìn kỉ một lần. Nhưng hình bóng đó vẫn là hình bóng đó. Việt tự nhủ mình đang tỉnh hay đang mơ ? Có phải những gì xung quanh đang xảy ra là sư thật ? Cái nắng của hoàng hôn như làm cho hình dáng ấy trở nên nhòa nhạt. Nhưng Việt làm sao Việt lại không nhận ra được hình bóng đả nằm sâu trong tâm hồn Việt tự bấy lâu nay.
-”Có phải Việt đang nằm mơ hay không?”
Việt nhìn vào mắt người ấy và hỏi. Người ấy không trả lời mà chỉ mỉm cười. Có lẻ bây giờ Việt mới tin nhửng gì đang xảy ra là sự thật. Như Mai với dốc dáng như một cô tiểu thơ đả không ngại đường xa để lặn lội theo Việt về nơi xa xôi hẻo lánh nầy. Như Mai đả luôn nhớ về Việt từ khi hai người chia tay. Như Mai sống từng giây từng phút trong mong đợi và buồn thương. Trong lòng vẫn luôn nghỉ tới từng bước chân của Việt, mỏi bước Việt đi là lòng Như mai đau thêm tí, vì Như Mai biết rằng:
“Mỏi bước người đi, tình xa thêm một
Nổi nhớ càng dâng đau tột tâm hồn ” … read the rest of this entry »
Một cô gái hỏi bạn trai của mình:
-Tại sao anh yêu em?
-Sao em lại hỏi như thế, làm sao anh tìm được lý do gì chứ! - Chàng trai trả lời.
-Không có lý do gì tức là anh không yêu em!
-Em không thể suy diễn như vậy đuợc.
-Nhưng bạn trai của bạn em luôn nói với cô ấy biết những lý do mà anh ta yêu cô ấy.
-Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan. Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác.
Cô gái cảm thấy rất hài lòng.
Vài tuần sau, cô gái gặp một tai nạn khủng khiếp nhưng thật may, cô ấy vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cảm thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục, cô gái nhận được một bức thư từ bạn trai của mình:
“Chào em yêu!
Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên mặt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa.
Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ em có làm được gì đâu. Vậy thì anh không thể yêu em được.
Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn. Đây không phải là lý do giúp anh có thể yêu em.
Anh yêu em vì nụ cười của em nhưng cả tháng nay rồi anh chẳng thấy em cười. Anh có nên yêu em nữa không?
Anh yêu em vì em lạc quan. Bây giờ anh không yêu em nữa vì lúc nào em cũng nhăn nhó, than vãn.
Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều. Anh không nên yêu em nữa.
Đấy, em chẳng có gì khiến anh phải yêu em nữa vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần một lý do nào nữa không, em yêu?”
Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không biết một lý do nào nữa. Còn bạn, bạn có bao giờ hỏi những người thân của bạn lí do vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải có một lý do.”