<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<!-- generator="wordpress/2.0.4" -->
<rss version="2.0" 
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	>

<channel>
	<title>VietPlaySite.Net » Moment of Life</title>
	<link>http://vietplaysite.net/blog</link>
	<description>Just another WordPress weblog</description>
	<pubDate>Fri, 28 Mar 2008 17:56:39 +0000</pubDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.0.4</generator>
	<language>en</language>
			<item>
		<title>A Mother with one eye</title>
		<link>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/a-mother-with-one-eye/</link>
		<comments>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/a-mother-with-one-eye/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 26 Mar 2008 16:31:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Unknown Author</dc:creator>
		
	<category>Life</category>
	<category>Love</category>
	<category>Family</category>
		<guid isPermaLink="false">http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/a-mother-with-one-eye/</guid>
		<description><![CDATA[Son&#8217;s Recall:
&#8220;My mom only had one eye. I hated her&#8230; she was such an embarrassment. She cooked for students &#038; teachers to support the family. There was this one day during elementary school where my mom came to say hello to me.&#8221;My mom only had one eye. I hated her&#8230; she was such an embarrassment. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Son&#8217;s Recall:</strong></p>
<p>&#8220;My mom only had one eye. I hated her&#8230; she was such an embarrassment. She cooked for students &#038; teachers to support the family. There was this one day during elementary school where my mom came to say hello to me.&#8221;My mom only had one eye. I hated her&#8230; she was such an embarrassment. She cooked for students &#038; teachers to support the family. There was this one day during elementary school where my mom came to say hello to me.I was so embarrassed. How could she do this to me?</p>
<p>I ignored her, threw her a hateful look and ran out.</p>
<p>The next day at school one of my classmates said, &#8220;EEEE, your mom only has one eye!&#8221;</p>
<p>I wanted to bury myself. I also wanted my mom to just disappear.</p>
<p>So I confronted her that day and said, &#8221; If you&#8217;re only gonna make me a laughing stock, why don &#8216;t you just die?!!!&#8221;</p>
<p>My mom did not respond&#8230;<a id="more-24"></a></p>
<p>I didn&#8217;t even stop to think for a second about what I had said, because I was full of anger. I was oblivious to her feelings. I wanted out of that house, and have nothing to do with her.</p>
<p>So I studied real hard, got a chance to go to Singapore to study.</p>
<p>Then, I got married.<br />
I bought a house of my own.<br />
I had kids of my own.<br />
I was happy with my life, my kids and the comforts</p>
<p>Then one day, my mother came to visit me. She hadn&#8217;t seen me in years and she didn&#8217;t even meet her grandchildren. When she stood by the door, my children laughed at her, and I yelled at her for coming over uninvited.</p>
<p>I screamed at her, &#8220;How dare you come to my house and scare my children! GET OUT OF HERE! NOW!!!&#8221;</p>
<p>And to this, my mother quietly answered, &#8220;Oh, I&#8217;m so sorry. I may have gotten the wrong address,&#8221; and she disappeared out of sight.</p>
<p>One day, a letter regarding a school reunion came to my house in Singapore. So I lied to my wife that I was going on a business trip.</p>
<p>After the reunion, I went to the old shack just out of curiosity. My neighbors said that she died.</p>
<p>I did not shed a single tear. They handed me a letter that she had wanted me to have.&#8221;</p>
<p><strong>Mom&#8217;s Letter:</strong></p>
<p>&#8220;My dearest son,<br />
I think of you all the time. I&#8217;m sorry that I came to Singapore and scared your children. I was so glad when I heard you were coming for the reunion. But I may not be able to even get out of bed to see you. I&#8217;m sorry that I was a constant embarrassment to you when you were growing up. You see&#8230;&#8230;..when you were very little, you got into an accident, and lost your eye. As a mother, I couldn&#8217;t stand watching you having to grow up with one eye.</p>
<p>So I gave you mine.</p>
<p>I was so proud of my son who was seeing a whole new world for me, in my place, with that eye. With my love to you,</p>
<p>Your mother.&#8221;
</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRSS>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/a-mother-with-one-eye/feed/</wfw:commentRSS>
		</item>
		<item>
		<title>How kids define Love</title>
		<link>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/how-kids-define-love/</link>
		<comments>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/how-kids-define-love/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 26 Mar 2008 16:25:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Unknown Author</dc:creator>
		
	<category>Love</category>
		<guid isPermaLink="false">http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/how-kids-define-love/</guid>
		<description><![CDATA[What TRUE LOVE means: A group of professional people posed this question to a group of 4 to 8 year-olds, &#8220;What does love mean?&#8221; The answers they got were broader and deeper than anyone could have imagined. See what you think.
When my grandmother got arthritis, she couldn&#8217;t bend over and paint her toenails anymore. So [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>What TRUE LOVE means: A group of professional people posed this question to a group of 4 to 8 year-olds, &#8220;What does love mean?&#8221; The answers they got were broader and deeper than anyone could have imagined. See what you think.</p>
<p>When my grandmother got arthritis, she couldn&#8217;t bend over and paint her toenails anymore. So my grandfather does it for her all the time, even when his hands got arthritis too. That&#8217;s love.&#8221;<br />
Rebecca - age 8</p>
<p>When someone loves you, the way they say your name is different. You know that your name is safe in their mouth.&#8221;<br />
Billy - age 4</p>
<p>Love is when a girl puts on perfume and a boy puts on shaving cologne and they go out and smell each other.&#8221;<br />
Karl - age 5</p>
<p>&#8220;Love is when you go out to eat and give somebody most of your French fries without making them give you any of theirs.&#8221;<br />
Chrissy - age 6</p>
<p><a id="more-23"></a></p>
<p>&#8220;Love is what makes you smile when you&#8217;re tired.&#8221;<br />
Terri - age 4</p>
<p>Love is when my mommy makes coffee for my daddy and she takes a sip before giving it to him, to make sure the taste is OK.&#8221;<br />
Danny - age 7</p>
<p>&#8220;Love is when you kiss all the time. Then when you get tired of kissing, you still want to be together and you talk more. My Mommy and Daddy are Like that They look gross when they kiss&#8221; &#038;  <img src='http://vietplaysite.net/blog/wp-includes/images/smilies/icon_lol.gif' alt=':lol:' class='wp-smiley' /><br />
Emily - age 8</p>
<p>&#8220;Love is what&#8217;s in the room with you at Christmas if you stop opening presents and listen,&#8221;<br />
Bobby - age 7</p>
<p>&#8220;If you want to learn to love better, you should start with a friend you hate,&#8221;<br />
Nikka - age 6</p>
<p>&#8220;There are two kinds of love. Our love. God&#8217;s love. But God makes both kinds of them.&#8221;<br />
Jenny - age 8</p>
<p>&#8220;Love is when you tell a guy you like his shirt, then he wears it everyday.&#8221;<br />
Noelle - age 7</p>
<p>&#8220;Love is like a little old woman and a little old man who are still pals even after they know each other so well.&#8221;<br />
Tommy - age 6</p>
<p>&#8220;During my piano recital, I was on a stage and I was scared. I looked at all the people watching me and saw my daddy waving and smiling. He was the only one doing that. I wasn&#8217;t scared anymore,&#8221;<br />
Cindy - age 8</p>
<p>&#8220;My mommy loves me more than anybody. You don&#8217;t see anyone else kissing me to sleep at night.&#8221;<br />
Clare - age 6</p>
<p>&#8220;Love is when Mommy gives Daddy the best piece of chicken.&#8221;<br />
Elaine -age 5</p>
<p>&#8220;Love is when Mommy sees Daddy smelly and sweaty and still says he is more handsome than Robert Redford.&#8221;<br />
Chris - age 7</p>
<p>&#8220;Love is when your puppy licks your face even after you left him alone all day.&#8221;<br />
Mary Ann - age 4</p>
<p>&#8220;I know my older sister loves me because she gives me all her old clothes and has to go out and buy new ones.&#8221;<br />
Lauren - age 4</p>
<p>&#8220;When you love somebody, your eyelashes go up and down and little stars come out of you.&#8221;<br />
Karen - age 7</p>
<p>&#8220;Love is when Mommy sees Daddy on the toilet and she doesn&#8217;t think it&#8217;s gross.&#8221;<br />
Mark - age 6</p>
<p>&#8220;You really shouldn&#8217;t say &#8216;I love you&#8217; unless you mean it. But if you mean it, you should say it a lot. People forget .&#8221; &#038; This one is my favorite<br />
Jessica - age 8
</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRSS>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/how-kids-define-love/feed/</wfw:commentRSS>
		</item>
		<item>
		<title>Sức mạnh của Tình Yêu</title>
		<link>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/s%e1%bb%a9c-m%e1%ba%a1nh-c%e1%bb%a7a-tinh-yeu/</link>
		<comments>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/s%e1%bb%a9c-m%e1%ba%a1nh-c%e1%bb%a7a-tinh-yeu/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 26 Mar 2008 16:22:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Unknown Author</dc:creator>
		
	<category>Love</category>
		<guid isPermaLink="false">http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/s%e1%bb%a9c-m%e1%ba%a1nh-c%e1%bb%a7a-tinh-yeu/</guid>
		<description><![CDATA[Một người Nhật Bản Trong quá trình phá nhà sửa lại đã phát hiện trong vách tường chú thạch sùng bị kẹt trong đó. Một chiếc đinh đóng từ bên ngoài đã vô tình ghim vào đuôi của chú thạch sùng. Đáng ngạc nhiên là người chủ nhà nhớ rõ, chiếc đinh ấy đã đóng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Một người Nhật Bản Trong quá trình phá nhà sửa lại đã phát hiện trong vách tường chú thạch sùng bị kẹt trong đó. Một chiếc đinh đóng từ bên ngoài đã vô tình ghim vào đuôi của chú thạch sùng. Đáng ngạc nhiên là người chủ nhà nhớ rõ, chiếc đinh ấy đã đóng trên tường tới 10 năm mà chú thạch sùng bằng cách nào đó vẫn sống. Người này đã nhờ tới chuyên gia vườn thú tới để khám phá bí ẩn này. Họ đã đặt một ống kính viễn vọng cách xa 10 mét so với chổ chú thạch sùng bị mắc kẹt, họ hy vọng quan sát được nguyên nhân của điều kỳ diệu. Quả nhiên, không bao lâu: từ trong tường xuất hiện một chú thạch sùng khác, miệng ngậm thức ăn tới mớm từng miếng cho chú thạch sùng khốn khổ kia. Tất cả những người chứng kiến đều xúc động, họ cho rằng chỉ có tình yêu mới có nhiều súc mạnh đến như vậy. <strong>Bởi tình yêu thực sự không bị thay đổi bởi sống hay chết</strong>, khiến cho một chú thạch sùng bị đinh ghim trong 10 năm không chết, khiến cho một chú thạch sùng khác 10 năm kiếm thức ăn chăm chúc cho bạn&#8230;
</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRSS>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/s%e1%bb%a9c-m%e1%ba%a1nh-c%e1%bb%a7a-tinh-yeu/feed/</wfw:commentRSS>
		</item>
		<item>
		<title>Có những mãnh đời [5]</title>
		<link>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/co-nh%e1%bb%afng-manh-d%e1%bb%9di-5/</link>
		<comments>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/co-nh%e1%bb%afng-manh-d%e1%bb%9di-5/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 26 Mar 2008 16:02:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator>TnK</dc:creator>
		
	<category>Life</category>
	<category>Love</category>
	<category>School</category>
	<category>Friends</category>
		<guid isPermaLink="false">http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/co-nh%e1%bb%afng-manh-d%e1%bb%9di-5/</guid>
		<description><![CDATA[Việt và Như Mai từ biệt mẹ để trở về Sài Gòn cho năm học thứ hai mà lòng không sao bồi hồi và xúc động . Việt ước gì thời gian cứ trôi qua mau, hoàn tất xong việc học và cùng Như Mai trờ về mái nhà xưa cùng mẹ sống những ngày [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Việt và Như Mai từ biệt mẹ để trở về Sài Gòn cho năm học thứ hai mà lòng không sao bồi hồi và xúc động . Việt ước gì thời gian cứ trôi qua mau, hoàn tất xong việc học và cùng Như Mai trờ về mái nhà xưa cùng mẹ sống những ngày bên nhau. Việt không muốn mẹ phải sống lam lũ như thế nầy giữa một không gian cô độc như bà cụ đã từng trãi. Việt đã chứng kiến điều đó và cảm nhận được điều đó từ bà cụ bán vé số. Việt luôn an ủi và động viên mình để vượt qua chuổi ngày xa cách nầy với mẹ. Chỉ hi vọng rằng hàng xóm và láng giềng là chổ nương tựa và niềm vui của mẹ khi Việt ra đi. Nhưng có lẻ , từ sau bửa cơm gia đình đó , tất cả ba người họ đều có một cái nhìn lạc quan về tương lai và cuộc đời. Như mẹ Việt , luôn lo lo lắng cho Việt và sợ rằng nơi xứ lạ sẻ không bương trãi nổi , nhưng có Như Mai, mẹ Việt cảm thấy an tâm trong lòng và không u sầu vì con nửa, vì đả có Như Mai chia sẻ niềm vui và nổi buồn cho Việt. Còn Việt , cảm thấy như mẹ vui hơn khi được gần Như Mai , Việt và Như Mai đem lại cho mẹ niềm tin và hi vọng trong quãng đời sau nầy của mẹ. Còn Như Mai, chưa bao giờ được gọi một tiếng &#8220;mẹ&#8221; từ kho lọt lòng. Nay được gọi một tiếng &#8220;mẹ yêu&#8221; sao mà ngọt ngào và hạnh phúc quá. Việt và mẹ Việt đem lại cho Như Mai một hơi ấm nồng nàn, một cảm giác &#8220;được thương yêu, che chở, và đùm bộc lẩn nhau&#8221;. Họ tạm quên đi những ngày xa cách, vì luôn tin rằng , phía trước là bầu trời hạnh phúc đang chờ đón những mãnh đời ngang trái.</p>
<p>Vẫn với chiếc xe đạp củ kỉ đó , Việt dìu Như Mai trở lại Sài Gòn để chuẩn bị cho năm học thứ hai mà lòng không sao quên đi được hình bóng quê nhà và mẹ. Nhưng càng gần Sài Gòn , hình bóng của mẹ cứ phai nhạt dần đi , trong khi đó hình ảnh bà cụ bán vé số lại dần dần xuất hiện trong đầu của Việt. Việt lo cho cụ quá , không biết ba tháng vừa qua cụ sống như thế nào , không biết có ai giúp đở cho cụ hây không? Không biết có ai tâm sự với cụ từ khi Việt trở về quê. Việt cứ cố gắng đạp hết sức mình để mong gập cụ càng sớm càng tốt. Việt trở về kí túc xá lúc năm giờ chiều và bọn thằng Thái, Châu, Cường, và Nhân đả trở lại từ lâu. Nhìn thấy Việt chở Như Mai trên chiếc xe đạp ấy, cả bọn cứ hùa nhau mà trêu chọc , làm cho Như Mai và Việt không khỏi thẹn thùng. Nhưng họ đả quen rồi, cái trò trêu chọc ấy chỉ là làm cho họ kắng kít thêm mà thôi. Nhưng đó không phái là vấn đề , vấn đề là Như Mai phải đối diện với những lời giải thích cho ba của mình.<a id="more-21"></a> </p>
<p>- &#8220;Con đã về rồi à? Ba cứ tưởng con đi luôn rồi chứ &#8221; Ba Như Mai gạng hỏi với vẻ hiền khít.</p>
<p>- &#8220;Vâng, con đả đi cấm trại mới về cùng các bạn&#8221; Như Mai trả lời nhanh nhẹn như là một lí do.</p>
<p>- &#8220;Con đi cấm trại hây là đi theo Việt suốt ba tháng vừa qua?&#8221;</p>
<p>Chín vì lời lẽ nầy đả làm cho Như Mai thức tỉnh, vì Như Mai biết rằng ba của mình biết tất cả mọi chuyện, chỉ là không muốn xen vào tình cảm của đôi trẻ mà thôi. Nhưng chín vì cách cứ xử ấy củng làm cho Như Mai nửa vui và nửa lo, vì không biết mình sẻ phải cư xử với Việt như thế nào khi ba của Như Mai đả biết hết mọi chuyện. Không biết tình yêu của hai đứa có êm buồm thuận gió hây không. Nhưng dù sao đi nửa, khi đã quyết định chỉ yêu một người trong trọn cuộc đời, thì Như Mai củng đâu cần gì lo lắng gi bởi vì dẫu có trăm ngàn trắc trở thì củng đâu thay đổi được lòng của Như Mai. Nhưng thật sự, Như Mai hi vọng ba của mình sẻ thích Việt và chấp nhận sự thật là &#8220;Việt và Như Mai đang yêu nhau&#8221;. Tối hôm đó ba của Như Mai và Như Mai đến gỏ phòng của bọn Việt, Thái, Nhân, Châu, và Cường. Việt thấy lo sợ lắm, và không biết chuyện gì sẻ xảy ra. Không biết có phải vì chuyện Như Mai theo Việt về quê hay không. Nhưng thật bất gờ, ba Như Mai gỏ ý mời cả bọn Việt cùng đi dùng bửa tối coi như là sum họp lại cho vui sao mấy tháng hè xa cách. Bọn Việt cố từ chối, nhưng không thể được, đành phải chìu theo ý của ba Như Mai. Họ đến quán phở đầu đường, trong bình dân, nhưng nổi tiếng là ngon lắm. Họ vừa đến thì Mai Anh củng đến, vì Như Mai đã rủ cô bạn thân của mình. Mai Anh gập lại Châu củng không kèm nổi vui mừng, mới gập là đả bắt chuyện ngay, lời lẻ công kích thì vẫn cứ như xưa, cứ như Mèo và Chuột. Nhưng mà gập nhau là như vậy, còn không gập thì lòng không sao kiếm chế được nổi nhớ nhung. Có lẻ họ củng tỉm được cái của nhau sao một khoảng thời gian dài coi như là thù địch.</p>
<p>Những bác phở vừa mới bưng ra thì trời bắt đầu đổ mưa. Trong bóng đêm ấy, trong những hạt mưa ấy, Việt dường như hình dung ra có một bóng người lôm khôm bước đi trong mưa. Hình ảnh nầy quen thuộc quá, cái hình ảnh mà đả làm cho Việt rơi nước mắt, để rồi sao đó mới biết được rằng &#8220;trên đời nầy có nhửng mãnh đời ngang trái, có những mãnh đời còn khốn khổ hơn Việt&#8221;. Nhưng đó chỉ là ảo giác, không có bà cụ bán vé số đang bước đi trong mưa, và củng không có ai bước đi trong đêm tối lạnh giá ấy. Chưa cầm đủa mà lòng Việt đả xót xa, lòng cứ nghỉ về cụ. Bác phở bốc mùi thơm thật ngào ngạt, không biết những giây phút như thế nầy, bà cụ đả từng có hây không. &#8220;Có bao giờ cụ được một bửa ngon, có bao giớ cụ được quây quần bên nhiều người như thế nầy, có bao giờ cụ được cảm giác hạnh phúc hây không?&#8221; Việt suy nghỉ mà lòng đau như cắt. Việt hỏi ba Như Mai về bà cụ, vì chỉ có ông ấy ở gần nhà bà cụ ba tháng vừa qua. Ba Như Mai cho biết là bà cụ vẫn như xưa, vẫn đi bán vé số từ khi bọn Việt trở về quê. Nhưng trong vòng một tuần gần đây, ông không thấy cụ nửa, và căn nhà cụ đã bỏ hoang, ông không còn thấy ánh lửa lập lòe từ nhà cụ như thường lệ. Ông qua nhà bà xem thử và hỏi mọi người xung quanh, nhưng không một ai biết tung tích gì hết. Ông không biết là chuyện gì xảy ra đối với cụ, và củng không biết cụ còn sống hây không. Cả bọn Việt cảm thấy như nực nghẹn trong lòng, bác phở thơm ngon vẫn còn nguyên đó. Ăn sao vô, nuốt sao trọn khi hây tin bà bị biến mất một cách bất ngờ. Còn Việt thì cứ ăn năn là không ở lại ba tháng hè, để chăm sóc và an ủi cụ thay vì quề quê. Cuộc đời đâu bao giờ trọn vẹn, cuộc đời có bao giờ suôi chảy theo ý mình đâu. Bửa ăn đáng lẻ ra rất vui vẻ, nhưng trở nên lạnh lùng và buồn u ám giống như cơn mưa đang trút như nước ở ngoài hiên.</p>
<p>-&#8221;Nè các cậu, các cậu có thể mua dùm mẹ mình vài tờ vé số được không?&#8221; Giọng của một chàng thanh niên từ phía sau.</p>
<p>Cả bọn Việt đang suy nghỉ và đau buồn về cụ thì bổng giật mình quây lại. Phía trước mặt họ là một chàng thanh niên đẹp trai tuổi độ ngoài ba mươi, tay đang cầm chiếc dù đang che cho một bà cụ. Bà cụ ăn mặc rất tôm tất và sang trọng.</p>
<p>-&#8221;Bà cụ bán vé số, có phải bà đó không, có thật là vậy đó không?&#8221; Cả bọn trố mắt nhìn xửng xốt.</p>
<p>-&#8221;Vâng, chính bà đây, các cháu không nhận ra bà à?&#8221; Bà cụ đáp với nụ cười trìu mến, nụ cười mà đả tắt từ lâu trên khuông mặt cụ.</p>
<p>Vâng, làm sao bọn Việt có thể nhận ra được cụ, cụ bây giờ đâu có giống như xưa. Những chiều mưa ngày nào còn một mình bên cây gậy lê thê trên những ngỏ hẻm để mong tìm được một người mua vé số cho bà. Giờ đây bên cạnh bà có người đưa người đón, che chở cho ba trong đêm mưa. Đó chính là thằng &#8220;Út&#8221;, thằng con duy nhất còn sống xót sao những năm chiến tranh.</p>
<p>-&#8221;Các cháu có thể cho bà và thằng Út dùng bửa chung được không?&#8221; Cụ hỏi.</p>
<p>-&#8221;Chúng cháu chỉ mong vậy thôi, mời bà và anh cùng dùng bửa&#8221; Bọn Việt đáp.</p>
<p>Thế là họ cùng ngồi với nhau, mười người họ cảm thấy ấp áp vô cùng. Những bác phở của bọn Việt đả lạnh từ lâu, nhưng cả bọn cứ nuốt hết đủa nầy đến đủa khác, thơm ngon một cách lạ thường. Vì cuối cùng bọn Việt đả chứng kiến được những giây phúc hạnh phúc của bà cụ , một bữa ngon mà cụ đang dùng , một gia đình với đứa con bên cạnh củng đủ an ủi cụ đến hết quãng đời nầy. Cụ vừa ăn vừa rớt nước mắt. Cụ kể rằng, cụ không bao giờ hi vọng sẻ gập được đứa con của mình , vì tin rằng nó đả chết trong những năm đi cải tạo sau chiến tranh. Cụ không còn nguyên nhân gì đẩ sống, để luyến tiếc trên cỏi đời nầy. Nhưng, &#8220;những mãnh đời ngang trái&#8221; không phải cứ mãi là như vậy. Một tuần trước, trong lúc cụ đang lây quây thấp ngọn đèn dầu trong bóng đêm. Thì thằng Út bất chợt trở về làm cụ cứ tưởng mình đang chiêm bao. Chính là nó , đứa con mà gần chục năm nay xa cách, và không hi vọng sẻ gập lại. Bà cụ ôm chầm lấy thằng Út, lạy trời lạy phật vì đả phù hộ cho mẹ con được gập nhau. Thằng Út kể, trong lúc đi học tập cải tạo, nó trốn vượt biển và tìm đường đến nước Mỷ. Nó sao đó vẩn hàng năm trở về quê để tìm bà cụ, nhưng không gập, nhưng cuối cùng, ông trời củng giúp cho họ gập nhau. Thằng Út sẻ đưa bà cụ sang Mỹ để có cơ hội chăm sóc coi như là đền đáp đến hết quản đời của cụ. Cho dù là muộn màn, nhưng như thế là đủ, vì cuộc đời trọn vẹn chỉ gối gém trong vài ba giấy phút hạnh phúc và đáng nhớ mà thôi.</p>
<p>Đối với bọn Việt, những chuỗi ngày Đại Học là những chuỗi ngày nhiều kí ức. Nơi đó, họ đả tìm được tình bạn chân thành và khắc khít từ bốn phương trời chia sẻ với nhau những ngày gian nan dưới một mái nhà. Nới đó, có những người với cỏi lòng bao la, giang rộng vòng tay giúp đở trong những lúc họ khó khăn và khốn khổ. Củng chính nơi đó, họ đã tìm được tình yêu đầu đời đời đầy lãng mạng và sâu sắc giống như những hạt mưa đầu tiên rơi rớt vào tâm hồn để rồi động lại những giây phút đợi chờ và nhớ thương. Nhưng hơn hết, nơi đó đã cho họ có một cái nhìn sâu hơn về cuộc sống và cuộc đời - cái nhìn vào chín bản thân họ và người khác, để nhận ra rằng &#8220;có những mãnh đời khác nhau, nhưng nhiều khi chỉ là một&#8221;. Cho nên, chia sẻ và cảm thông là động lực, là chân lý để giúp họ vượt qua số phận của mình. Chính từ những bài học nầy, những ý chí thôi thúc không bao giờ buôn xuôi cho số phận đả giúp những ngọn đèn dường như sắp tắt trước sóng gió của cuộc đời nay đả hồi sinh và bừng cháy một cách mãnh liệt hơn bao giờ hết. Bà cụ đả được thằng Út đưa đi Mỹ từ lâu, có lẻ sẻ không bao giờ trở về đất Việt nửa, nhưng chắc bà củng sẻ nhớ nhung lắm, nhất là bọn thằng Việt, những người đem tình người đối xử với bà như những đứa con, đứa cháu, mặc dù chỉ là người dưng nước lả. Còn bọn Việt, sáng học chiều làm, thấm thoát cả bọn chúng đều tốt nghiệp cùng năm. Cả năm bọn chúng đều là nhà báo. Họ viết về đời sống và con người, nhưng có lẻ tất cả những bài viết của họ đều xuất phát từ kinh nghiệm của họ từng trãi, cảm nhận đau thương về một hình ảnh không bao giờ phai nhòa trong kí ức &#8220;bà cụ bán vé số&#8221;. Bọn chúng đều di chuyển gia đình về sống ở Sài Gòn để cả năm thằng có thể được sáng viếng chiều thăm. Tình bạn là thế. Thằng Châu và Mai Anh thì an bề gia thất với nhau sau 2 năm tốt nghiệp. Mai Anh bây giờ không còn đanh đá như ngày xưa nửa, còn thằng Châu thì trở thành nai tơ là &#8220;không phải gập cô nào củng liếc mắt đưa tình&#8221; vì có bà xả bên cạnh mà. Bọn thằng Thái, Cường, và Nhân ai củng có nửa kia của mình. Còn Việt và Như Mai củng vậy, họ lấy nhau ngay từ lần đầu tiên gập gở, họ sẻ cố dìu nhau đi đến hết quảng đường đời , dù phía trước chưa biết có bao nhiêu chông gai cách trở. Tình yêu là thế đấy&#8230;&#8230;.. The end Dec/2007
</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRSS>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/co-nh%e1%bb%afng-manh-d%e1%bb%9di-5/feed/</wfw:commentRSS>
		</item>
		<item>
		<title>Có những mãnh đời [4]</title>
		<link>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/co-nh%e1%bb%afng-manh-d%e1%bb%9di-4/</link>
		<comments>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/co-nh%e1%bb%afng-manh-d%e1%bb%9di-4/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 26 Mar 2008 16:01:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>TnK</dc:creator>
		
	<category>Life</category>
	<category>Love</category>
	<category>School</category>
	<category>Friends</category>
		<guid isPermaLink="false">http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/co-nh%e1%bb%afng-manh-d%e1%bb%9di-4/</guid>
		<description><![CDATA[Lê bước trên con đường đê dài lê thê mà lòng Việt buồn khôn tả, mái nhà tranh ngày xưa từng nuôi Việt lớn nên người đả trong tầm mắt nhưng hồn Việt thì vẫn để ở nơi chốn Sài Gòn đô thị, nơi có người thương yêu chắc củng đang ngóng trông. Quê hương, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Lê bước trên con đường đê dài lê thê mà lòng Việt buồn khôn tả, mái nhà tranh ngày xưa từng nuôi Việt lớn nên người đả trong tầm mắt nhưng hồn Việt thì vẫn để ở nơi chốn Sài Gòn đô thị, nơi có người thương yêu chắc củng đang ngóng trông. Quê hương, mãnh đất đả từng chôn nhau cắt rún củng chẳng làm Việt bận tâm. Vì ai mà Việt trở nên như vậy ? Vì ai mà người mẹ mến yêu đang chờ đợi mỏi mòn ở nhà củng chẳng làm Việt luyến lưu. Đầu ốc Việt như trống rổng và thẩn thờ như án mây trôi lượn không biết ra đi và về đâu. Cơn gió nhè nhẹ thoảng qua bờ vai làm Việt suýt té xuống ruộng. Nhưng một bàn tay êm ái đả chụp lấy bàn tay Việt và nói:</p>
<p>-&#8221;Chào Việt&#8221;</p>
<p>Giọng nói của ai mà quen thuộc đến như vậy ? Việt quây lại để nhìn và không tin tưởng người xuất hiện rong ánh mắt mình là sự thật. Việt vén tay áo lau mắt để nhìn kỉ một lần. Nhưng hình bóng đó vẫn là hình bóng đó. Việt tự nhủ mình đang tỉnh hay đang mơ ? Có phải những gì xung quanh đang xảy ra là sư thật ? Cái nắng của hoàng hôn như làm cho hình dáng ấy trở nên nhòa nhạt. Nhưng Việt làm sao Việt lại không nhận ra được hình bóng đả nằm sâu trong tâm hồn Việt tự bấy lâu nay.</p>
<p>-&#8221;Có phải Việt đang nằm mơ hay không?&#8221;</p>
<p>Việt nhìn vào mắt người ấy và hỏi. Người ấy không trả lời mà chỉ mỉm cười. Có lẻ bây giờ Việt mới tin nhửng gì đang xảy ra là sự thật. Như Mai với dốc dáng như một cô tiểu thơ đả không ngại đường xa để lặn lội theo Việt về nơi xa xôi hẻo lánh nầy. Như Mai đả luôn nhớ về Việt từ khi hai người chia tay. Như Mai sống từng giây từng phút trong mong đợi và buồn thương. Trong lòng vẫn luôn nghỉ tới từng bước chân của Việt, mỏi bước Việt đi là lòng Như mai đau thêm tí, vì Như Mai biết rằng:</p>
<p>&#8220;Mỏi bước người đi, tình xa thêm một<br />
Nổi nhớ càng dâng đau tột tâm hồn &#8221; <a id="more-20"></a></p>
<p>Sống không có người mình thương bên cạnh thì thật là vô nghỉa, Như Mai biết rỏ điều đó. Chỉ xa Việt có một giờ mà tim Như mai không thôi ngường đập. Làm sao Như Mai có thể xa cách Việt suốt ba tháng hè nầy đây? Làm sao nổi nhớ nhung của Như mai có thể nào giàn trãi được trong nhửng ngày xa cách đó. Chín vì thế, Như Mai đả trốn ba và viết một lá thư để lại nói rằng Như Mai cùng bạn học cùng trường cấm trại một nơi nào đó để lê bước theo Việt về quê.</p>
<p>-&#8221;Việt có còn nhận ra Như mai không?&#8221; Như Mai hỏi<br />
-&#8221;Làm sao Việt lại không thể nhận ra được Như Mai chứ. Mặc dù quần xoăn đầy bùn lầy có làm Như Mai khác đi đôi chút&#8221; Việt mỉm cười đáp lại.<br />
-&#8221;Việt cười Như Mai chứ gì ? Nếu biết như vậy, Như Mai chẳng thèm theo Việt về quê chi cho mắc công để bị người ta cười&#8221; Như mai đáp với vẻ hờn giận.<br />
-&#8221;Không, Việt chỉ thấy Như Mai có vẽ xinh xắn hơn trong vốc dáng một cô thôn nử thay vì một tiểu thơ trong lòng của Việt&#8221;. Việt đáp.<br />
-&#8221;Không biết có bao giờ Việt chê Như Mai không nửa ? Không biết Việt có bao giờ chê Như Mai là một tiểu thơ chỉ biết nương tựa vào cha mẹ mà không thể cùng cam cùng khổ với Việt không? &#8221; Như Mai buồn bả hỏi.<br />
-&#8221;Không đâu, trong lòng Việt, Như Mai là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà Việt có thể mong đợi. Trong lòng Việt, Như Mai là đẹp nhất trên đời nầy, làm gì có người nào khác đẹp hơn người mình thương đây ? Như Mai vì Việt mà nói dối ba để theo Việt về nơi nầy, làm sao Việt không hiểu được điều đó. Đó giờ, ngoài mẹ Việt ra, chưa ai vì Việt mà hi sinh cả. Bây giờ vì Việt mà Như mai đả hi sinh. Như Mai đả đem lại cho Việt một một tình yêu nồng thấm với tấm lòng chân thành, đả cho Việt những giây phút &#8220;biết nhớ, biết thương, và biết đợi&#8221;, đó là những chuỗi ngày đẹp và hạnh phút nhất trong cuộc đời cửa Việt. Việt yêu Như Mai không vì Như Mai đẹp, nhưng vì Như Mai đem lại cho Việt một nửa đời mà Việt tin rằng mình không thể nào thiếu và không thể nào sống mà không có nó. Quê hương thì trong ánh mắt, mẹ hiền và gia đình thì trong tâm hồn, còn Như mai là ở trong tận đáy tim và cỏi lòng của Việt. Tất cả đó gối gém trong mãnh đời của Việt. Là tất cả những gì quý giá nhất mà Việt đang có. Xin Như Mai đừng hờn đừng giận Việt cho đau lòng, xin hĩu cho Việt rằng Việt đả góp lại mãnh đời của Như Mai vào mãnh đời của Việt từ giây phút đầu tiên gập gở.&#8221;</p>
<p>Như Mai nhảy vào lòng Việt, hai dòng lệ trên mí mắt cứ tuôn dài trên má. Dòng lệ hạnh phúc như cứ muốn tuôn hoài như cơn mưa đầu tiên hai người cùng sánh đôi bên nhau trong khung trời đại học. Chúng ta đôi khi khóc vì đau buồn, đôi khi khóc vì hạnh phúc. Nhưng đối với Như Mai và Việt, họ khóc vì họ đả tìm được một nửa của đời nhau. Họ dìu nhau đi trên con đê dài lê thê ấy, như đang cố dìu nhau đi hết cuộc đời nầy. Việt nắm tay Như Mai mà thấy tràn đầy hạnh phúc. Việt nắm tay Như Mai chặt và càng chặt thêm để như muốn nói với Như Mai rằng Việt không muốn xa Như Mai thêm một phút giây nào nửa vì một chút xa nhau củng làm cho Việt thêm một phút giây đau lòng xót dạ.</p>
<p>Chiều hoàng hôn nơi miền quê sao đẹp quá. Bầu trời tím với mây lượn xung quanh, con đê và ruộng vườn như dệt thơ và dệt mộng trong lòng của Việt.</p>
<p>Trong ánh mắt tôi&#8230;.<br />
Phía chân trời là bất tận !<br />
Bầu trời xanh với mây lượn xung quanh<br />
Tôi ở đâu, nổi sầu hay nhung nhớ?<br />
Mãnh đất nào&#8230;..<br />
Hơi thở nguyện vào tim !<br />
Tiếng vỏng đưa ru niềm tôi thao thức<br />
Lòng bâng khuâng thức giấc nhớ phương xa<br />
Tiếng chim ca, hương đồng, hoa lá cỏ<br />
Nước mặn phèn, lối nhỏ vắng chân thưa<br />
Chốn ngày xưa, tôi vừa lên ba bốn<br />
Câu dân ca khắc rốn ép vào tim<br />
Đây cầu nhỏ khắc nghi hoài kỉ niệm<br />
Đây vườn rau mây tím buổi hoàng hôn&#8230;&#8230;&#8230;.</p>
<p>Nhưng có ai biết rằng &#8220;cảnh chỉ đẹp khi có người yêu của mình bên cạnh&#8221;. Xa xa, những đứa trẻ cứ nô đùa trên đồng ruộng. Có đâu đây những cách diều bay lượn trên bầu trời tự do, giống như là Như Mai và Việt đang bay lượn trong khoảng trời riêng của họ. Hãy cứ bỏ mặt đi những giây phút đau buồn. Hảy cứ bỏ mặt đi những giây phút khổ đau. Hãy tận hưởng những giờ phút được bên cạnh nhau, những giờ phút hạnh phúc, những giờ phút khó quên.</p>
<p>Mẹ đang nấu buổi cơm chiều trong căn nhà lá đơn xơ ấy. Tiếng cá kho, mùi canh chua phản phất từ ánh lửa hồng hợp cùng tiếng rơm đang cháy làm cho Việt gửi thấy được mùi Quê Hương, mùi vị mà Việt đả hòa nhập vào hơi thở của mình từ thưở còn nôi.</p>
<p>-&#8221;Mẹ, mẹ đang nấu cơm cho con phải không ?&#8221; Việt hỏi</p>
<p>Bà mẹ đang lây hoay với nồi canh chua còn đang gian dở, giật mình quây lại.</p>
<p>-&#8221;Trời ơi, có phải Việt đó không ? Con về sớm quá làm mẹ chưa kịp chuẩn bị xong cơm cho con. Con hãy đợi mẹ tí, mẹ củng gần xong rồi. Nè Việt, cô gái nầy là ai vậy ? Trông củng khá xinh lắm &#8220;. Mẹ Việt quây qua Như Mai và trả lời và hỏi trong hạnh phúc.<br />
-&#8221;Hummmmmm&#8230;&#8230;..Đây là người bạn mà con đả quen khi học ở Sài Gòn&#8221; Việt đáp.<br />
-&#8221;Thế là bạn bình thường hay là bạn gái ?&#8221; Mẹ Việt có vẻ như truê chọc.<br />
-&#8221;Con là bạn gái của Việt. Nhưng không hẳn vậy, con đả coi Việt là người duy nhất trong đời của con, có nghỉa là chồng con. nếu bác không ái ngại, xin bác cho con được gọi bác một tiếng thân mật như Việt từng gọi bác &#8220;Mẹ.&#8221;. &#8221;<br />
-&#8221;Như vậy thì còn gì bằng, đó là đều mà bác mong đợi từ bấy lâu nay. Bác mong Việt sẻ có một người khác thay thế bác chăm sóc cho nó và thương yêu nó như bác vậy. Bác già rồi, bác chẳng còn ướt ao gì từ khi ba của thằng Việt qua đời, chỉ mong mỏi nó kiếm được một người thương yêu nó thật sự, như thế là bác mảng nguyện rồi&#8221;. Mẹ Việt đáp.<br />
-&#8221;Con củng chỉ mong trong trái tim của Việt, con là một nửa phần của bác thôi&#8221;. Như Mai đáp lại trong cảm động.<br />
-&#8221;Như vậy là bác uyên tâm rồi. Bác nghỉ một ngày nào đó Việt sẻ không còn nhớ bác trên cỏi đời nầy, vì con đả chiếm lấy hết cỏi lòng của nó. Đả mười mấy năm rồi, từ ngày thằng Việt mới chào đời, gia đình chưa bao giờ được một bửa cơm ngon, một bửa cơm toàn vẹn với niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn. Vậy hôm nây, con có thể nào cùng bác và Việt dùng bửa cơm gia đình, bửa cơm mà bác ao ước từ bấy lâu nay?&#8221; Mẹ Việt nghẹn ngào.<br />
-&#8221;Có gì hạnh phúc bằng bác coi con như là một phần của gia đình. Đó củng là điều mà con mong đợi, vì con đó giờ củng chưa có một bửa cơm trọn vẹn, một gia đình trọn vẹn, một cuộc đời trọn vẹn&#8221;. Như Mai đáp trong nước mắt.</p>
<p>Thế là Việt, Như Mai, và Mẹ dùng bửa cơm mang ý nghỉa gia đình đầu tiên trong đời. Ý nghĩa gia đình đối với tất cả Việt, Như mai, và mẹ. Vì họ chưa bao giờ ăn một bửa cơm có đông đủ như thế nầy. Có những mãnh đời chưa bao giờ trọn vẹn. Nhưng một mãnh đời trọn vẹn là gôm góp từ những mãnh đời không trọn vẹn với nhau. Như Mai thiếu mẹ, Việt thiếu cha, còn mẹ Việt thì thiếu người chồng từ khi Việt ra đời. Nhưng họ cảm nhận được một ý nghỉa &#8220;gia đình&#8221; thật sự từ khi ngồi với nhau. Ánh lửa tỏa ra trong xế chiều, mùi thơm của hương vị Quê Hương tỏa ra từ những món ăn đồng quê nghe sao đậm đà quá, tình nồng và hương quê là tất cả những gì ba người họ cảm nhận bây giờ. Món ăn thanh nhạc, nhưng tình nồng dâng cao. Tất cả họ đều cảm nhận được đây là bửa cơm ngon nhất trong đời.</p>
<p>Cá kho, canh cải, thoảng mùi hương<br />
Nhớ quá hương quê, chốn miệt vườn&#8230;&#8230;&#8230;</p>
<p>Ba tháng hè nơi chốn đồng quê và chuổi ngày hạnh phúc bên nhau giữa Việt và Như Mai cứ thoáng qua một cách vô tình. Những ngày bên nhau, bên chốn ruộng đồng, bên tiếng ếch kêu, bên mùi hương của lúa, bên bếp lửa phập phồng, bên cạnh vòng tay ấm áp, và giấc ngủ nồng bên nhau. Họ mới cảm nhận được như thế nào là một cuộc sống thật sự, một gia đình thật sự, một mái nhà thật sự, một mãnh đời thật sự là của nhau và chia sẻ với nhau. Có lẻ họ không thể nào thiếu nhau được nửa , vì họ nghỉ rằng cuộc đời là chỉ một, nửa cho mình, nửa cho người mình yêu.</p>
<p>Con đường mòn mà ngày xưa Việt cấp sách đến trường bây giờ đả trở nên tôm tất, không còn vủng lầy, không còn lủ lội như ngày xưa , nơi mà Việt phải băng đồng lội ruộng trong những ngày mưa và ngày lũ. Chỉ thoáng đó thôi mà cảnh vật đả thay đổi, giống như cuộc đời của Việt, củng thay đổi từ khi gập Như Mai. Ngã rẻ của cuộc đời không sao lường trước được, ngã rẽ cuộc đời của Việt và Như Mai đã sang một lối khác từ khi hai trái tim gập nhau, khác lối nhưng chung một nẻo về. Cho dù đó là con đường Sài Gòn lập lòe những ánh đèn chối chan và lấp lánh, cho dù đó là lối nhỏ vắng tanh của xóm quê nghèo, họ nguyện bước chung đường cho đến hết cuộc đời nầy cho dù biết bao chông gai và trắc trở đang chờ đón họ</p>
<p>Họ cảm thấy họ đả có nhau cả một đời dù chỉ ở cạnh nhau ba tháng ngắn ngũi. Những giây phúc mặn nồng là như có cả đời nhau. Năm học đầu qua mau và họ đả tìm đến nhau như một phép màu kì diệu &#8220;sinh ra là để có nhau và vì nhau&#8221;. Nhưng những chuỗi ngày càng hạnh phúc, thì càng làm cho họ lo sợ rằng đó chỉ là hạnh phúc mong manh và dể vỡ. Không biết những giây phúc ngọt ngào như vầy có thể giữ mãi đến trọn đời hây không. Việt lo mất Như Mai, Như Mai củng vậy. Họ không sợ cho tình yêu của họ sẻ thay đổi , nhưng chỉ sợ rằng có một động lực nào sẻ tách ngăn không cho họ đến gần nhau. Họ trong vòng tay nhau dưới ánh trăng thanh bình của miền quê hẻo lánh. Không gian tĩnh lặng dường như để cho họ nghe được hơi thở và nhịp đập trái tim của nhau. Họ cố níu lấy khoảng không gian đó để mai nầy còn nhớ còn thương khoảng trời yêu đương thưở đó&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.. sẻ típ tục
</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRSS>http://vietplaysite.net/blog/2008/03/26/co-nh%e1%bb%afng-manh-d%e1%bb%9di-4/feed/</wfw:commentRSS>
		</item>
		<item>
		<title>Lý Do Cho Một Tình Yêu</title>
		<link>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/18/ly-do-cho-m%e1%bb%99t-tinh-yeu/</link>
		<comments>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/18/ly-do-cho-m%e1%bb%99t-tinh-yeu/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 18 Nov 2006 18:56:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Unknown Author</dc:creator>
		
	<category>Love</category>
		<guid isPermaLink="false">http://vietplaysite.net/blog/2006/11/18/ly-do-cho-m%e1%bb%99t-tinh-yeu/</guid>
		<description><![CDATA[Một cô gái hỏi bạn trai của mình:
-Tại sao anh yêu em?
-Sao em lại hỏi như thế, làm sao anh tìm được lý do gì chứ! - Chàng trai trả lời.
-Không có lý do gì tức là anh không yêu em!
-Em không thể suy diễn như vậy đuợc.
-Nhưng bạn trai của bạn em luôn nói [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Một cô gái hỏi bạn trai của mình:<br />
-Tại sao anh yêu em?<br />
-Sao em lại hỏi như thế, làm sao anh tìm được lý do gì chứ! - Chàng trai trả lời.<br />
-Không có lý do gì tức là anh không yêu em!<br />
-Em không thể suy diễn như vậy đuợc.<br />
-Nhưng bạn trai của bạn em luôn nói với cô ấy biết những lý do mà anh ta yêu cô ấy.<br />
-Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan. Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác.<br />
Cô gái cảm thấy rất hài lòng.<br />
Vài tuần sau, cô gái gặp một tai nạn khủng khiếp nhưng thật may, cô ấy vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cảm thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục, cô gái nhận được một bức thư từ bạn trai của mình:</p>
<p>“Chào em yêu!<br />
Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên mặt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa.<br />
Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ em có làm được gì đâu. Vậy thì anh không thể yêu em được.<br />
Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn. Đây không phải là lý do giúp anh có thể yêu em.<br />
Anh yêu em vì nụ cười của em nhưng cả tháng nay rồi anh chẳng thấy em cười. Anh có nên yêu em nữa không?<br />
Anh yêu em vì em lạc quan. Bây giờ anh không yêu em nữa vì lúc nào em cũng nhăn nhó, than vãn.<br />
Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều. Anh không nên yêu em nữa.<br />
Đấy, em chẳng có gì khiến anh phải yêu em nữa vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần một lý do nào nữa không, em yêu?”</p>
<p>Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không biết một lý do nào nữa. Còn bạn, bạn có bao giờ hỏi những người thân của bạn lí do vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải có một lý do.”
</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRSS>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/18/ly-do-cho-m%e1%bb%99t-tinh-yeu/feed/</wfw:commentRSS>
		</item>
		<item>
		<title>Dễ và Khó</title>
		<link>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/18/d%e1%bb%85-va-kho/</link>
		<comments>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/18/d%e1%bb%85-va-kho/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 18 Nov 2006 18:53:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Unknown Author</dc:creator>
		
	<category>Life</category>
		<guid isPermaLink="false">http://vietplaysite.net/blog/2006/11/18/d%e1%bb%85-va-kho/</guid>
		<description><![CDATA[- Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.
- Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
- Dễ là khi nói [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>- Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.</p>
<p>- Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.</p>
<p>- Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.</p>
<p>- Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.</p>
<p>- Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.</p>
<p>- Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.</p>
<p>- Dễ là khi nằm mơ hằng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.</p>
<p>- Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.</p>
<p>- Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.</p>
<p>- Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.</p>
<p>- Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.</p>
<p>- Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.</p>
<p>- Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.</p>
<p>- Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.</p>
<p>- Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.</p>
<p>- Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.</p>
<p>- Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.</p>
<p>- Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.</p>
<p>**Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã..**
</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRSS>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/18/d%e1%bb%85-va-kho/feed/</wfw:commentRSS>
		</item>
		<item>
		<title>The Value of Time</title>
		<link>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/18/the-value-of-time/</link>
		<comments>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/18/the-value-of-time/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 18 Nov 2006 18:51:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Unknown Author</dc:creator>
		
	<category>Life</category>
		<guid isPermaLink="false">http://vietplaysite.net/blog/2006/11/18/the-value-of-time/</guid>
		<description><![CDATA[To realize the value of ten years
Ask a newly divorced couple
To realize the value of four years
Ask a graduate
To realize the value of one year
Ask a student who has failed a final exam
To realize the value of nine months
Ask a mother who gave birth to a still born
To realize the value of one month
Ask a [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>To realize the value of ten years<br />
Ask a newly divorced couple</p>
<p>To realize the value of four years<br />
Ask a graduate</p>
<p>To realize the value of one year<br />
Ask a student who has failed a final exam</p>
<p>To realize the value of nine months<br />
Ask a mother who gave birth to a still born</p>
<p>To realize the value of one month<br />
Ask a mother who has given birth to a premature baby</p>
<p>To realize the value of one week<br />
Ask an editor of a weekly newspaper</p>
<p>To realize the value of one hour<br />
Ask the lovers who are waiting to meet</p>
<p>To realize the value of one minute<br />
Ask a person who has missed the train, bus or plane</p>
<p>To realize the value of one-second<br />
Ask a person who has survived an accident&#8230;</p>
<p>To realize the value of one millisecond<br />
Ask the person who has won a silver medal in the Olympics</p>
<p>Time waits for no one!<br />
Treasure every moment you have&#8230;
</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRSS>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/18/the-value-of-time/feed/</wfw:commentRSS>
		</item>
		<item>
		<title>Có những mãnh đời [3]</title>
		<link>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/12/co-nhung-manh-doi-3/</link>
		<comments>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/12/co-nhung-manh-doi-3/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 12 Nov 2006 19:29:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator>TnK</dc:creator>
		
	<category>Life</category>
	<category>Love</category>
	<category>School</category>
	<category>Friends</category>
		<guid isPermaLink="false">http://vietplaysite.net/blog/2006/11/12/co-nh%e1%bb%afng-manh-d%e1%bb%9di-3/</guid>
		<description><![CDATA[Nói xong cụ òa khóc, nổi đau trong lòng cụ làm sao có thể truyền trãi qua hết những dòng nước mắt. Giọt nước mắt cho chính bản thân cụ, hay đó là những giọt nước mắt cho những mảnh đởi ngang trái ? Có những mãnh đời chúng ta chưa từng biết, có những [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nói xong cụ òa khóc, nổi đau trong lòng cụ làm sao có thể truyền trãi qua hết những dòng nước mắt. Giọt nước mắt cho chính bản thân cụ, hay đó là những giọt nước mắt cho những mảnh đởi ngang trái ? Có những mãnh đời chúng ta chưa từng biết, có những mãnh đời chúng ta chưa từng nghe, nhưng có những mãnh đời chính ta là minh chứng. Việt hiểu được nổi đau từ đáy lòng của cụ khi lần lượt nhìn những người thân yêu nhất của ra đi mà không lời từ biệt. Một gia đình hạnh phúc, một mong ước nhỏ nhoi với niềm vui và tiếng cười trong không gian nhỏ bé chính là tất cả những hằng mong mà cụ thầm mơ ước. Nhưng dòng đòi thật lặng lẻ, dòng đời có bao giờ suôi chảy theo ý mình đâu. Những cái nhỏ nhoi nhất đôi khi là những mong đợi lớn lao nhất mà chúng ta có thể sẻ không hề có. Có những mãnh đời vì xa hoa phú quý hây gác tía lầu son, nhưng có những mãnh đời chỉ vỏn vẹn một đôi đủa tre, một bác cơm thô sơ là đủ. Nhưng như thế nào là đủ ? Chúng ta không thể nào hiểu được, bởi vì những mãnh đời là những mãnh đời riêng biệt với nhau, và mỏi người sẻ có một tham vọng khác nhau. Việt với cụ là hai mãnh đời riêng biệt, nhưng Việt cảm nhận được sự cảm thông, sự mất mát, sự khổ đau mà cụ đả trãi qua trong quãng đời của cụ như những gì mà Việt đả trãi qua trong quãng đời của mình. Bởi vì, giữa xa mạc mênh mong củng sẻ có hai hạt cát giống nhau, giữa vũ trụ bao la củng sẻ có hai vì sao đang lịm tắt. Đó chính là hai mãnh đời, giữa hai thái cực, nhưng chung cùng vĩ tuyến.</p>
<p>Việt cố nén những dòng lệ đang tuông trào trong khoé mắt. Việt dìu cụ vào giường rồi nói lời từ biệt. Bây giờ Việt mới hiểu mình chưa hẳn là người bất hạnh nhất trên thế gian nầy. Ít nhất Việt củng được ấp ủ và lớn lên trong tình thương chứa chan của mẹ, và nghe được những lời thì thầm của mẹ trong những giây phút lẻ loi. Nhưng ai sẻ chia sẻ cho cụ, ai sẻ thì thầm với cụ trong những giây phúc lẻ loi? Vâng, chỉ mình cụ, chỉ mình cụ thì thầm với bản thân mình, và chia sẻ với bản thân trong dòng đời cô độc. Con sông thì nước lớn nước ròng, nhưng đời của cụ thì chỉ chất chồng bao đau khổ. Việt cất bước trở về kí túc xá mà lòng cứ nghỉ về dòng đời mình đang bước. Nó sẻ đi về đâu, nó sẻ chảy về đâu ? Con nước sông nhiều khi chảy đôi dòng, có phải chăng gập Như Mai là ngã rẻ trong cuộc đời của Việt. Mưa cứ rơi, lòng cứ nghỉ, Việt chưa bào giờ thấy lòng mình rối bời như bây giờ. Nó sẻ ra sao về sau ?</p>
<p>Khi Việt về tới kí túc xá thì trời đả về đêm, bọn thằng Châu thì đã lăng ra ngủ từ lâu. Có lẻ tụi nó quá mệt nhọc trong ngày đầu tiên ở trường. Việt vội vàng đi thay đồ và xối vài ca nước coi như là tắm. Không biết tại sao hôm nay mưa lại dai dẳn như thế, cơn mưa như không bao giờ dừng lại. Nó cứ mưa và mưa mãi, làm cho lòng Việt cảm thấy nhớ về Như Mai quá. Nổi lòng cứ trãi dài ra như những cơn mưa bất tận không bao giờ dứt. Chưa bao giờ Việt suy nghỉ nhiều như thế, chưa bao giờ có nhiều xảy ra như thế đối với Việt. Hình ảnh bà cụ, hình ảnh Như Mai sao cứ lảng rảng đâu đây, như thôi thúc đầu ốc Việt không bao giờ dừng lại. Việt vén cửa sổ, nhìn về phía căn phòng của Như Mai đối diện. Những ánh sáng lập loè thoát ra từ căn phòng ấy như bảo Việt là Như Mai vẫn đang còn thức. Thỉnh thoảng Việt thấy bóng cửa Như Mai thoáng qua cửa sổ. Việt đang suy nghỉ không biết Như Mai đang làm gì và nghỉ gì. Có phải chăng Như Mai củng như Việt, thỉnh thoảng cứ lén nhìn qua khung cửa để nhìn về phía người mình yêu hay không ? Việt nhớ về Như Mai quá, mới chiều nào đã dìu Như Mai về dưới mưa, trao nhau những lời thắm thiết như những dòng mật ngọt truyền vào tâm hồn, ăn sâu vào cỏi lòng sâu thẳm của Việt. Không biết tại sao Việt cứ chờ cứ đợi, cứ ngồi mãi bên khung cửa nhìn về căn phòng ấy để lâu lâu được nhìn hình bóng của Như Mai, cho dù đó chỉ là một cái lượt qua trong phúc chốc. Tại sao lòng mình cứ rối như tơ vò, cứ không yên như thế ? Có phải chăng thương một người, nhớ một người, cưng một người là như vậy hây sao ? Làm sao Việt biết được, vì Như Mai như một ngôi sao trên trời, lần đầu tiên soi rọi vào tâm hồn trong sáng như ban mai của Việt rồi cướp mất trái tim của một cậu học sinh mới chập chững bước trên đường đời. Việt không ngủ được, Như Mai củng không ngủ được, họ không thể nào ngủ được bởi vì trong lòng của ai kia đả có hình bóng của ai kia rồi còn đâu.</p>
<p>Đêm khuya thấp ngọn đèn mờ<br />
Ai thương ai nhớ ai chờ đợi ai ? <a id="more-13"></a></p>
<p>Chỉ cách xa vài bước thôi, chỉ cách nhau vài căn phòng thôi, nhưng sao lòng Việt vẫn cảm thấy xa Như Mai quá. Việt chỉ muốn được gần Như Mai, được ở bên cạnh Như Mai trong lúc nầy. Việt muốn mở cửa, chạy một mạch đến phòng Như Mai, ôm Như Mai vào lòng rồi nói với Như Mai rằng Việt yêu Như Mai say đắm, không muốn xa Như Mai dù một phúc giây. Nhưng làm sao Việt có thể mở lời đây ? Làm sao có thể nói cho Như Mai hiểu Việt yêu Như Mai với tất cả trái tim cho dù chỉ một vài lần gập gở ? Trong khi đó, Như Mai củng đang nhung nhớ về Việt. Cái áo ấm tình yêu mà Việt trao cho Như Mai như một vòng tay che chở và sưởi ấm hồn Như Mai trọn đêm nầy. Như Mai muốn được Việt âu iếm như vậy thêm lần nửa để Như Mai biết rằng mình đang và được sống trong một tình yêu nồng cháy. Hai tâm hồn đang sống trong một giấc mơ, nhưng mà như có một động lực vô hình đang tách rời Như Mai và Việt. Họ đang yêu và mong muốn được đến bên nhau với niềm tin và hi vọng. Họ biết rằng họ đang ở rất gần nhau, nhưng không hiểu tại sao con thuyền cứ xuôi theo dòng nước ngược và nước cứ trôi đôi dòng để lòng người củng cắt đôi.</p>
<p>Đêm khuya hai ngọn đèn mờ<br />
In sôi đôi bóng mong chờ đợi nhau</p>
<p>Cơn mưa cứ vô tình, dòng đời cứ vô tình, ông trời củng vô tình để đôi bóng phải chia đôi nhịp thở. Một ngày không như mọi ngày, ngày hôm nay có lẻ là ngày quan trọng nhất trong cuộc đời của Việt. Vì thế Việt không thể nào ngủ được mặc dù đã qua nữa khuya. Ánh đèn lập loè của Việt làm cho Thái thức giấc.</p>
<p>- &#8220;Cậu đang làm gì thế vậy Việt, sao cứ mở đèn làm bọn tớ củng không ngủ được đây.&#8221;<br />
- &#8220;Tớ đang ngấm mưa rơi đấy cậu ạ. Chưa bao giờ mà tớ thấy mưa dai dẳn và lãng mạng như bây giờ.&#8221;</p>
<p>Việt chưa bao giờ biết đùa giởn từ thưở bé, không biết nó trở nên khôi hài từ hòi nào khônng biết. Có lẻ Như Mai đả thay đổi tính tình của nó, thổi vào tâm hồn nó một cái cảm giác yêu đời và nhìn đời bằng cập mắt lạc quan.</p>
<p>- &#8220;Thôi đừng xạo đi ông thần, từ ngày quen cậu tới giờ, tớ chỉ thấy cậu ngấm mấy chử A,B,C trong vở, chứ có thấy cậu lãng mạng mà ngấm mưa rơi bao giờ. Hay là cậu đang nhớ nhung cô nào phải không? &#8221; Thái vừa nói xong cười òa lên làm cả bọn Nhân, Cường, và Châu củng thức giấc.<br />
Những lời nói chơi của Thái không ngờ lại trúng vào tim đen của Việt, làm Việt củng chẳng biết phải nói như thế nào. Cừ đành ậm ờ với bụ cười mỉm chi đầy hạnh phúc để cho qua chuyện.</p>
<p>- &#8220;Hai cậu đang nói xấu gì tớ đấy, tớ đả bảo với các cậu rồi, giữa tớ và Mai Anh không có gì, lòng tớ chỉ có Như Mai mà thôi, các cậu đừng làm lòng tớ lây chuyển nhé &#8220;. Châu chưa tỉnh ngủ đả vội xen vào câu chuyện, đúng như cái tính nhiều chuyện của nó.</p>
<p>- &#8220;Cậu dang mơ hay đang tỉnh vậy ? Bọn tớ có nói xấu gì cậu đâu, bọn tớ chỉ tính đền chuyện làm mai cho cậu và Mai Anh thôi. Nhìn đi nhìn lại tớ thấy Mai Anh củng xứng đôi với cậu lắm đó. Cậu nên bỏ tham vọng để lấy lòng Như Mai đi.&#8221; Thái vừa nói vừa cười sảng khoái như chọc tức thằng Châu nhiều chuyện.</p>
<p>Châu biết Thái đang chọc mình nên vội chùm mền để khỏi xấu hổ. Việt củng vội vàng tắt đèn rồi nhìn sang phòng Như Mai. Nhưng không biết ánh đèn từ phòng Như Mai đả tắt tự bao giờ.</p>
<p>Những chuỗi ngày Đại Học cứ trôi qua một cách nhanh chóng như vây. Vẫn năm thằng bạn chia sẻ một căn phòng. Mỏi ngày, năm đứa đều cấp sách đến trường, chiều về mỏi thằng đều đi làm những công việc lặt vặt để kiếm tiền. Tối đến, ,chia sẻ với nhau tiếng nói nụ cười như một gia đình thân thiết. Việt mỏi ngày vẫn đến thăm bà cụ bán vé số, giúp bà làm những công viêc lặt vặt, để cho bà thấy được ít nhất củng còn một người quan tâm cho bà, chia sẻ với bà một phần nào trong những ngày hiu quạnh lẻ loi. Bà củng coi việc như một đứa cháu bé bỏng của bà và thương yêu Việt hết mực. Luôn dành cho Việt những tình cảm nồng ấm như những gì mà mẹ của Việt đả dành cho Việt ngày xưa. Từ cái dạo mưa rơi kỉ niệm ấy, Việt được dìu Như Mai đến trường mỏi ngày rồi đón Như Mai tan học. Thấm thoáng gần một năm, đôi chân của Việt dìu Như Mai trên chiếc xe đạp ấy đả trở thành quen thuộc. Tiếng cười, tiếng nói của Như Mai như in sâu vào cỏi lòng của Việt. Rồi năm nay, năm học đầu tiên của Đại Học đả kết thúc. Mùa hè đả sang, Việt không còn được đưa đón Như Mai đến trường như ngày nào nửa. Để trong lòng ai thấy một khoảng trời lẻ loi vô tận. Hơn nửa, Việt và cả bọn, Thái, Châu, Nhân, Cường phải trở về quê củ trong dịp hè để đoàn tụ với gia đình sao gần một năm xa cách. Năm đứa phải chia tay trong ngậm ngùi vì tình cảm gắn bó như anh em trong năm qua đâu dể gì phai nhạt.</p>
<p>Cả bọn năm đứa hẹn ba tháng sau sẻ cùng nhau xum hợp như ngày nào. Việt thấy luyến tiếc và không nở xa mấy thằng bạn chung chăn với mình. Nhưng có lẻ điều mà Việt luyến tiếc nhất sẻ là Như Mai. Hai ngọn đèn mờ từng đêm trong chờ nhịp thở của nhau nay chỉ còn một ngọn, còn ngọn kia phải mang theo về nơi xa cách biệt tâm.</p>
<p>Người ở người đi lòng ai chạnh ?<br />
Đêm dài lẻ bóng&#8230;. lạnh hồn ai ?</p>
<p>Ngày Việt chia tay Như Mai, cả hai nhìn nhau mà không nói một lời, chỉ muốn nhìn nhau để nhớ dáng người thương rồi ấp ủ vào giấc mộng trong những ngày xa cách. Việt khẻ bước lại gần Như Mai, nhìn Như Mai thêm lần nửa. Việt không thể nào chớp mắt, vì Việt sợ rằng sẻ mất dáng người thương trong giây phúc, mà có lẻ sau nầy sẻ không bao giờ còn cơ hội nhìn thêm lần nửa trong quãng đời còn lại. Ôi thương sao cái dáng chim sa cá lặn, ôi thương sao cái ánh mắt đã cướp nửa hồn ai từ những ngày đầu gập ngở. Ôi thương sao ai đả cướp mất đời nhau qua nhung nhớ. Việt tiến tới gần Như Mai thêm tí nửa, cái khoảng cách mà có lẻ là gần nhất mà Việt được gần Như Mai từ khi gập gở. Việt chầm chậm nắm tay Như Mai. Cái cảm giác lần dầu tiên được nắm tay một người con gái sao mà là lạ như thế, làm cho Việt nóng cả người. Như Mai củng bị bất ngờ vì Như Mai không ngờ rằng một người nhúc nhác như Việt lại có thể dám làm như thế.</p>
<p>-&#8221;Như Mai&#8230;.Như Mai có yêu Việt không? &#8221; Việt nói với một giọng rung rung.</p>
<p>Tim Như Mai như nhảy ra ngoài vì câu hỏi thật bất ngờ của Việt. Cái cảm giác được yêu từ bàn tay của Việt, cái cảm giác đang sống trong tình yêu từ lời nói của Việt làm sao Như Mai có thể cưởng lại nổi. Má Như Mai cứ ửng hồng, mắt Như Mai như có nén tránh xa tầm mắt của Việt để che giấu nổi thẹn thùng, nhưng củng cố lén nhìn Việt qua kẻ tóc dài xoả ngang bờ vai đầy quyến rủ.</p>
<p>- &#8220;Thế&#8230;&#8230;thế Việt có yêu Như Mai không?&#8221; Như Mai thẹn thùng đáp.<br />
- &#8220;Nếu Việt không yêu Như Mai, thì làm sao lại dám hỏi là Như Mai có yêu Việt hay không. Đây là lần cuối mình được gập nhau trong khoảng thời gian dài, Việt không muốn cứ để tình yêu dành cho ai kia trong lòng mà không nói ra. Sợ mai kia, Việt về quê, không được gập Như Mai, không có cơ hội nói cho Như Mai biết lời nói từ đáy lòng của mình. Thì Việt sẻ ân hận suốt đời. Câu nói yêu một người thì khó lắm, nhưng giữ trong lòng lời nhớ lời thương thì đau khổ gấp vạn lần, Như Mai có biết không?&#8221;</p>
<p>Như Mai òa khóc, chạy lại ôm Việt trong vòng tay của mình. Lần đầu tiên trong đời, đôi tình nhân được ôm nhau. Cái nắng mùa hè dường như quá mát trong tâm hồn của đôi lứa. Việt cảm nhận được nhịp đập từ con tim của Như Mai. Như Mai cảm nhận được vòng tay âu yếm nồng nàn từ Việt. Cả hai cảm nhận được đời nhau qua, hồn nhau, tình yêu trao nhau đầy khao khác.</p>
<p>Hảy trao nhau ngọt ngào qua ánh mắt<br />
Hãy ôm nhau thắc chặc&#8230; một đời mơ</p>
<p>- &#8220;Như Mai yêu Việt từ tận đáy lòng của mình. Củng mong Việt yêu Như Mai bằng vậy mà thôi.&#8221; Như Mai trả lời trong nước mắt đầy hạnh phúc.</p>
<p>Nước mắt rơi hay lệ tình đang rơi ?<br />
Nước mắt rơi cho đời thêm nhung nhớ&#8230;&#8230;&#8230;. will be continued&#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRSS>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/12/co-nhung-manh-doi-3/feed/</wfw:commentRSS>
		</item>
		<item>
		<title>Có những mãnh đời [2]</title>
		<link>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/12/co-nhung-manh-doi-2/</link>
		<comments>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/12/co-nhung-manh-doi-2/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 12 Nov 2006 19:27:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>TnK</dc:creator>
		
	<category>Life</category>
	<category>Love</category>
	<category>School</category>
	<category>Friends</category>
		<guid isPermaLink="false">http://vietplaysite.net/blog/2006/11/12/co-nh%e1%bb%afng-manh-d%e1%bb%9di-2/</guid>
		<description><![CDATA[Cái nắng mùa hạ đầu tháng chín dường như làm cho bọn Việt càng hăng say. Ngày đầu tiên bọn nó ăn vận thật bảnh trai, đầu tóc thằng nào củng chảy lán mướt làm như ra vẻ mấy công tử bột sắp đi hỏi cưới vợ vậy. Có lẻ bọn nó muốn có một [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cái nắng mùa hạ đầu tháng chín dường như làm cho bọn Việt càng hăng say. Ngày đầu tiên bọn nó ăn vận thật bảnh trai, đầu tóc thằng nào củng chảy lán mướt làm như ra vẻ mấy công tử bột sắp đi hỏi cưới vợ vậy. Có lẻ bọn nó muốn có một ấn tượng với mấy đứa con gái trong ngày đầu tiên gập mặt. Nhưng có lẻ đều bất ngờ nhất đối với bọn nó là được học chung với Như Mai. Chúng nó không ngờ rằng bọn chúng và Như Mai lại có duyên như vây. Có lẻ người vui sướng nhất là thằng Châu, vì trời xuôi đất kiến lại đem Như Mai trước mặt nó. Ở kiến trúc xá củng gập, khi đi học củng gập, đều đó làm nó càng tin tưởng một đều là &#8220;Như Mai là ngôi sao vận mệnh&#8221; của nó. Nhưng Việt thì khác, Việt chằng màng gì với mấy cô gái ngồi trước mặt Việt, Việt chỉ chăm chú vào lớp học. Suốt buổi học đầu tiên, thằng Châu không bao giờ rời xa ánh mắt của nó với Như Mai. Có lẻ đều đầu tiên nó được học trong ngày đầu tiên là làm sao để mở lời nói yêu một người. Như Mai củng vậy, dường như biết được nổi lòng của Châu, nên cứ phớt lờ, cười giởn với Mai Anh, một người bạn thân từ thời trung học.</p>
<p>Cái cảm giác yêu đương của lứa tuổi đầu đời dường như là xa vời với Việt, nhưng nó lại là một phần quan trọng trong ánh mắt của Châu. Cho nên hai thằng bạn ngồi chung bàn mà như hai thế giới khác biệt. Nhưng có lẻ đó chỉ là cái cảm nhận ban đầu, đâu ai biết rằng trong lòng Việt có biết bao là tình cảm đè nén, biết bao nhiêu cơn sóng ngầm chưa kiệp trào ra. Chiều hôm ấy, mưa tầm tả, Mai Anh và Như Mai không thể lội bộ về kí trúc xá. Hai cô nàng cứ ẩn thân mình vào một quán cốc bên đường để chờ tạnh mưa. Nhưng cơn mưa dường như không bao giờ dức, thế là Châu lại có một cơ hội để được gần Như Mai hơn:</p>
<p>-&#8221;Nè hai bé kia, nếu không ngại, mình có thể dìu hai bé kia về&#8221;.<br />
Tuy là nói vậy nhưng thật sự Châu chỉ muốn dìu Như Mai về mà thôi, vì chiếc xe đạp của nó làm sao có thể dìu hai nàng một lúc cho được.<br />
-&#8221;Châu tốt quá, vậy thì Châu dìu mai Anh về dùm Như Mai vây&#8221;.</p>
<p>Như Mai vừa dứt lời thì Mai Anh đả nhảy lên xe của Châu từ lâu. Sự việc quá bất ngờ làm cho Châu không biết làm sao xoay sở. Nhưng &#8220;phóng lao thì phải theo lao&#8221;, Châu đành phải dìu Mai Anh về mặt dầu trong lòng cứ nghỉ tới Như Mai. Trông khi đó, Như Mai lại chạy lại gần Việt và muốn Việt giúp đưa Như Mai về. Vốn là một người nhúc nhát và mắc cở, Việt định từ chối, nhưng đứng trước nét đẹp thanh thoát của Như Mai, Việt cầm lòng ko được nên chỉ gật đầu đồng ý mà không nói lời nào.<a id="more-12"></a> Trời cứ mưa và vẫn cứ mưa, hạt mưa rôi ngày càng thêm nặng . Chiếc xe củ ù ệt của Việt dường như cứ chậm lại dần, cái lạnh làm cho da Việt thêm đông lại. Nhưng lòng Việt thì cảm thấy ấm lắm, lần đầu tiên trong đời được gần một người con gái như vậy làm sao khổi bâng khuân cho được. Tai Việt không nghe gì cả, mắt Việt không thấy gì cả. Việt chỉ cảm thấy có một niềm vui xung quanh Việt , cái cảm giác của một thế tìm ẩn , một thế giới mà Việt chưa từng có, một thế giới khác xa với thế giới đau thương mà Việt đả chuyên trãi gần 19 năm qua. Quảng đường về kí thúc xá không xa cho mấy, nhưng Việt đang cảm thấy quãng đường cứ dài ra, để cho Việt được gần với Như Mai hơn. Dìu người đẹp mà không nói lời nào, Việt dường như chết lặng giữa khoảng trời của riêng mình, nhưng cái khoảng trời đó chẳng bao lâu bị đánh mất khi Như Mai bắt đầu trò chuyện với Việt:</p>
<p>-&#8221;Cái anh nầy sao cứ im như vậy, chắc là đang nhớ người yêu hay là đang lo sợ người yêu biết anh dìu Như Mai về?&#8221;</p>
<p>Cái nét hài hước của Như Mai vẩn vậy, nhưng làm cho Việt cảm thấy e thẹn biết dường bao. Một thíu niên từ tỉnh thành vào Sài Gòn vẩn còn nét mộc mạt đơn xơ, vẫn chưa một lần nói tiếng yêu, vẫn chưa một lần dám nhìn thẳng vào mặt một người con gái nào thì sao khỏi thẹn thùng cho được. Nhưng hôm nay lại khác, tim Việt dường như đập nhanh hơn, hơi thở dường như đầy sức sống. Việt trả lời với giọng ấp úng:</p>
<p>-&#8221;Việt không có bạn gái nên Như Mai dừng bận tâm&#8221;<br />
-&#8221;Như Mai vẫn cứ tưởng Việt không biết nói chuyện chứ.&#8221;</p>
<p>Nói xong Như mai cười sản khoái. Giọng cười, tiếng nói đó thân thiết biết dường bao. Lòng Việt bây giờ như có một ngọn lửa rực cháy, cái cảm giác của tình yêu dường như len lói trong tâm hồn. Khi xe chạy qua những chổ gập ghềnh, Như Mai vô tình kẻ đụng nhẹ vào eo Việt. Cái đụng dường như vô tình kết nối Như Mai và Việt, làm cho Việt vui sướng biết dường bao. Nụ cười mỉm chi cứ trên khuông mặt Việt trong suốt quảng đường về kí thúc xá. Mấy thằng bạn vẫn chạy kế bên, nhất là thằng Châu, nó cứ bám cạnh Việt để xem chừng Như Mai, và xem Việt có giở trò gì với Như Mai ko. Nhưng bây giờ, Việt không còn thấy bất cứ gì xung quanh mình, Việt đang ngất ngây trong niềm vui vì có Như Mai bên cạnh. Việt phớt lờ đi cái nhìn ghen tị của Châu, còn Châu thì dường như phớt lờ Mai Anh. Nó cứ lặng thinh trong suốt quãng đường, đó không phải là tính cách của nó, vì nó vốn nổi tiếng là thằng nói nhiều.</p>
<p>Trời mưa càng nhiều làm ướt hết áo của Như Mai, Việt cởi áo ngoài của mình ra và đưa cho Như Mai mặt. Việt chưa bao tận tình với ai như vậy, Việt không cảm thấy lạnh trong lòng, Việt chỉ sợ Như Mai lạnh mà thôi. Cái khoảnh khắc yêu đầu đời của Việt dường như chớm nở. Việt củng không ngờ nó lại xảy ra nhanh như thế, Việt củng không ngờ Việt lại bắt đầu có cảm tình với người yêu trong mộng của bạn mình - thằng Châu. Như Mai củng không ái ngại, đưa tay nhận lấy chiếc áo mà Việt trao cho như đang đón nhận một lời yêu thương sâu đậm mà Như Mai chưa bao giờ có từ khi mẹ mình mất. Như Mai cảm thấy hạnh phúc quá. Khoác trên người chiếc áo của Việt mà cứ tưởng như là khoác trên người một vòng tay âu iếm- một trời thương. Hai thế giới bây giờ dường như đang xoay chung một vỉ tuyến, hai tâm hồn nhưng chỉ một ước mơ. Có lẻ cuộc đời là dài lắm, nhưng có lẻ cuộc đời củng là rất ngắn nếu như chúng ta chỉ sống cho khoảnh khắc khó quên. Việt và Như Mai dường như đang sống trong một khung trời khác, một cuộc sống khác, hay là một cuộc đời khác vì họ đang tìm chung một nhịp đập của con tim- hơi thở của tình yêu.</p>
<p>Giây phút buâng khuâng rồi củng phải lìa xa, đường dài thì củng có nơi đến. Việt luyến tiếc nhìn theo Như Mai khuất dần trong cơn mưa phùn mùa hạ mà lòng chưa hết rộn ràng lâng lây. Hồn Việt bay bổng theo những hạt mưa, trong đầu Việt giờ đâu còn gì tồn tại ngoại trừ hình bóng của Như Mai. Việt cố níu kéo những khoảng thời gian khó quên nầy dài thêm giây phút nửa, để lở mai đây Việt không còn cơ hội thì những gì xảy ra bây giờ là chút gì để nhớ và để thương trong cuộc đời của Việt. Có lẻ khi được yêu thì lòng ta thêm bồi hồi và xúc động khi nhìn thấy người yêu xa khuất mặt dù đó là giây phút chia xa ngắn ngủi. Người ta đã đi khuất từ lâu mà ánh mắt Việt vẫn chưa rời cái khoảng trời mù mịt phía trước. Việt cứ thắc mắt tại sao khoảng thời gian nầy lại qua chậm như thế. Thời gian quen Như Mai củng là khá lâu, nhưng Việt đâu có thấy được cái cảm giác luyến lưu khó tả như thế nầy. Việt cứ nghỉ Như Mai củng là người con gái bình thường mà thôi, đâu có gì đặt biệt. Nhưng hôm nay lại khác, Việt thấy ánh mắt Như Mai như đem lại sự ấm áp trong tâm hồn. Việt thấy mọi thứ trên đời dường như đều tươi đẹp và đầy sức sống vì có Như Mai bên cạnh.</p>
<p>Mấy thằng bạn đả vào kí túc xá từ lâu , kể cả thằng Châu. Còn Việt thì vẩn cứ đứng đó thẩn thờ dưới mưa. Việt không muốn về kí túc xá, Việt đạp xe quanh quẩn mấy khu xóm nghèo để cố quên đi hình bóng của Như Mai. Vòng xe cứ trỉu nặng dần trên đôi chân của Việt nhưng Việt không thể nào quên được Như Mai. Bất chợt một hình bóng lờ mờ xuất hiện trước mắt Việt. Hình bóng nầy Việt trông củng quen lắm, nhưng khi Việt tới gần thì Việt mới nhận ra đó là bà cụ bán vé số mà Việt đả gập hôm trước. Thân mình cụ ướt rẩm và có lẻ hôm nay cụ củng không bán được nhiều vé số vì trên tay vẫn còn khá nhiều. Việt vội vàng nhảy xuống xe và dìu cụ. Cụ ngước mặt lên nhìn và nhận ra Việt. Việt dìu bà cụ về nhà , đó là một căn chòi ộp ẹp bên cạnh kí túc xá của Việt. Có lẻ vì bà cụ thường bán về khuya nên bấy lâu nay Việt không để ý. Việt rót cho bà cụ cốc nước và hỏi:</p>
<p>- &#8220;Cụ sống ở đây một mình hay ở với ai? Các con của cụ ở đâu?&#8221;<br />
Bà cụ đưa ly lên miệng hớp tí nước cho ấm lòng rồi đáp:<br />
- &#8220;Cụ sống một mình cháu ạ. Các con của cụ chắc đả chết hết rồi.&#8221;<br />
- &#8220;Tại sao lại như vậy cụ?&#8221; Việt hỏi ngay tức khắc.<br />
Bà cụ không trả lời , mắt cụ chỉ biết nhấm lại , cụ không dám nhìn Việt , cụ dường như cố quên một dỉ vảng cay đắng của đời mình.<br />
- &#8220;Cụ không thể nào chia sẻ với cháu được à?&#8221; Việt hỏi tiếp<br />
- &#8220;Không đâu cháu ạ , cụ chỉ không muốn cháu biết được dỉ vảng đau thương của cụ mà thôi. Bây giờ cháu đang sống trong hạnh phúc , cháu phải biết quý những gì mình đang có.&#8221; Nói xong cụ quây sang nhìn Việt bằng cái nhìn trìu mến như đang nhìn con hay cháu của cụ vậy.<br />
- &#8220;Không đâu bà ạ , cháu muốn biết nổi đau khổ của bà để cháu có thể chia sẻ với bà phần nào&#8221; Việt đáp.</p>
<p>Trầm ngâm một hồi lâu, bà cụ bắt cầu kể &#8221; Thời gian thật vô tình, dòng đời củng vô tình không kém cháu ạ. Từ nhỏ, bà chỉ có một điều ước mong manh là lớn lên có 1 chổ nương tựa tốt , có một mái ấm gia đình thật sự. Có lẻ điều đó đúng, khi mà năm bà 17 tuổi bà phải chiều ý cha mẹ mà đi lấy chồng mặt dù chưa từng gập mặt người đó , hay có chút tình cảm nào. Nhưng củng mai mắn cho bà là bà gập chổ nương tựa tốt , chồng bà thương bà lắm, cái xa cái lạ trong nhửng ngày đầu sống chung dường như tan biến trong những ngày kế tiếp bên cạnh chồng. Bà cảm thấy mọi thứ bà mong đợi dường như trọn vẹn lắm, nhất là khi bà có được ba đứa con trong chuổi ngày hạnh phúc. Nhưng niềm vui đâu bao giờ được kéo dài lâu. Sau khi có hai đứa con kháo kỉnh, chồng bà phải lên đường nhập ngủ vì tiếng gọi của non sông. Đứa con thứ ba chưa chào đời đả phải vắng bóng hình cha và sao nầy củng chẳng bao giờ có cơ hội gập nửa. Một năm sao , chồng bà chết tại chiến trường trong lúc đứa con thứ ba vừa cất tiếng chào đời. Niềm đau đó làm sao bà có thể nào chịu đựng được , bà thương chồng bà lắm , bà luyến tiếc chuổi ngày êm đềm có nhau với chồng. Bà ân hận vì chưa được ôm chồng bà lần cuối trước khi chồng bà rời khỏi bà ra đi vĩnh viễn &#8220;.</p>
<p>Nói tới đây, hai dòng nước mắt buông dài trên má cụ. Có lẻ Việt không nên nhắc cụ kể câu chuyện đau thương nầy vì nó khơi dậy niềm đau trong lòng cụ từ bấy lâu nay. Vén tay lau nước mắt, cụ kể tiếp &#8220;Nhưng chưa dừng ở đó đâu cháu ạ , đó chỉ mới là cái mất mát đầu tiên trong đời bà. Chồng chết, bà một tay buôn gánh bán bưng để nuôi ba đứa con nên vốc nên người, cả ba đứa đều giống hệt ba tụi nó , chúng đều thương bà , nhưng chúng đều chung một ý nghỉ là đem thân mình đền đáp cho tổ quốc. Cả ba đứa nó đều lên đường nhập ngủ và hẹn gập lại bà trong một ngày thanh bình. Nhưng định mệnh cứ trêu chọc bà , hai thằng lớn lần lượt ngã thân tại chiến trường. Ngày bà được triệu gọi lên nhận xác hai đứa con, lòng bà đau như cắt. Bà đâu muốn con mình phải hi sinh như thế , bà đâu thể nào chịu đựng được nổi mất mát to lớn nầy, nhất là từ khi chồng bà ra đi. Bà nuôi lớn tụi nó không phải vì muốn được trả hiếu , bà nuôi lớn tụi nó với tình thương, với niềm tin và tất cả hi vọng để tụi nó nên vốc nên người. Nhưng mà đời bà là thế, bà lần lượt nhìn từng người thân yêu của mình ra đi mà không làm gì được. Tim bà cứ như vở thêm từng mãnh, cái chết của người ra đi thì có lẻ dể dàng lắm, nhưng nổi đau của người ở lại thì làm sao đo lường được đây? bà thà chết một lần cho rồi thay vì phải hứng chịu những chuỗi ngày đau thương và lạnh lẻo nầy. Sao khi cuộc chiến trôi qua, thằng Út mai mắn được sống xót nhưng bị bắt đi học tập cải tạo ở Côn Đảo. Hai năm đầu bà còn nhận được vài lá thư của nó , nhưng năm sau thì biệt tâm. Bà không biết bây giờ nó còn sống hay đả chết , những ngày tháng bị đọa đày ở Côn Đảo làm sao nó sống nổi đây?&#8221;.</p>
<p>Nói xong cụ òa khóc, nổi đau trong lòng cụ làm sao có thể truyền trãi qua hết những dòng nước mắt&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..will be continued&#8230;
</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRSS>http://vietplaysite.net/blog/2006/11/12/co-nhung-manh-doi-2/feed/</wfw:commentRSS>
		</item>
	</channel>
</rss>
