Mar 26
2008
Việt và Như Mai từ biệt mẹ để trở về Sài Gòn cho năm học thứ hai mà lòng không sao bồi hồi và xúc động . Việt ước gì thời gian cứ trôi qua mau, hoàn tất xong việc học và cùng Như Mai trờ về mái nhà xưa cùng mẹ sống những ngày bên nhau. Việt không muốn mẹ phải sống lam lũ như thế nầy giữa một không gian cô độc như bà cụ đã từng trãi. Việt đã chứng kiến điều đó và cảm nhận được điều đó từ bà cụ bán vé số. Việt luôn an ủi và động viên mình để vượt qua chuổi ngày xa cách nầy với mẹ. Chỉ hi vọng rằng hàng xóm và láng giềng là chổ nương tựa và niềm vui của mẹ khi Việt ra đi. Nhưng có lẻ , từ sau bửa cơm gia đình đó , tất cả ba người họ đều có một cái nhìn lạc quan về tương lai và cuộc đời. Như mẹ Việt , luôn lo lo lắng cho Việt và sợ rằng nơi xứ lạ sẻ không bương trãi nổi , nhưng có Như Mai, mẹ Việt cảm thấy an tâm trong lòng và không u sầu vì con nửa, vì đả có Như Mai chia sẻ niềm vui và nổi buồn cho Việt. Còn Việt , cảm thấy như mẹ vui hơn khi được gần Như Mai , Việt và Như Mai đem lại cho mẹ niềm tin và hi vọng trong quãng đời sau nầy của mẹ. Còn Như Mai, chưa bao giờ được gọi một tiếng “mẹ” từ kho lọt lòng. Nay được gọi một tiếng “mẹ yêu” sao mà ngọt ngào và hạnh phúc quá. Việt và mẹ Việt đem lại cho Như Mai một hơi ấm nồng nàn, một cảm giác “được thương yêu, che chở, và đùm bộc lẩn nhau”. Họ tạm quên đi những ngày xa cách, vì luôn tin rằng , phía trước là bầu trời hạnh phúc đang chờ đón những mãnh đời ngang trái.
Vẫn với chiếc xe đạp củ kỉ đó , Việt dìu Như Mai trở lại Sài Gòn để chuẩn bị cho năm học thứ hai mà lòng không sao quên đi được hình bóng quê nhà và mẹ. Nhưng càng gần Sài Gòn , hình bóng của mẹ cứ phai nhạt dần đi , trong khi đó hình ảnh bà cụ bán vé số lại dần dần xuất hiện trong đầu của Việt. Việt lo cho cụ quá , không biết ba tháng vừa qua cụ sống như thế nào , không biết có ai giúp đở cho cụ hây không? Không biết có ai tâm sự với cụ từ khi Việt trở về quê. Việt cứ cố gắng đạp hết sức mình để mong gập cụ càng sớm càng tốt. Việt trở về kí túc xá lúc năm giờ chiều và bọn thằng Thái, Châu, Cường, và Nhân đả trở lại từ lâu. Nhìn thấy Việt chở Như Mai trên chiếc xe đạp ấy, cả bọn cứ hùa nhau mà trêu chọc , làm cho Như Mai và Việt không khỏi thẹn thùng. Nhưng họ đả quen rồi, cái trò trêu chọc ấy chỉ là làm cho họ kắng kít thêm mà thôi. Nhưng đó không phái là vấn đề , vấn đề là Như Mai phải đối diện với những lời giải thích cho ba của mình. Read the rest of this entry »
