Sun
Nov 12
2006
14:27

Có những mãnh đời [2]


Cái nắng mùa hạ đầu tháng chín dường như làm cho bọn Việt càng hăng say. Ngày đầu tiên bọn nó ăn vận thật bảnh trai, đầu tóc thằng nào củng chảy lán mướt làm như ra vẻ mấy công tử bột sắp đi hỏi cưới vợ vậy. Có lẻ bọn nó muốn có một ấn tượng với mấy đứa con gái trong ngày đầu tiên gập mặt. Nhưng có lẻ đều bất ngờ nhất đối với bọn nó là được học chung với Như Mai. Chúng nó không ngờ rằng bọn chúng và Như Mai lại có duyên như vây. Có lẻ người vui sướng nhất là thằng Châu, vì trời xuôi đất kiến lại đem Như Mai trước mặt nó. Ở kiến trúc xá củng gập, khi đi học củng gập, đều đó làm nó càng tin tưởng một đều là “Như Mai là ngôi sao vận mệnh” của nó. Nhưng Việt thì khác, Việt chằng màng gì với mấy cô gái ngồi trước mặt Việt, Việt chỉ chăm chú vào lớp học. Suốt buổi học đầu tiên, thằng Châu không bao giờ rời xa ánh mắt của nó với Như Mai. Có lẻ đều đầu tiên nó được học trong ngày đầu tiên là làm sao để mở lời nói yêu một người. Như Mai củng vậy, dường như biết được nổi lòng của Châu, nên cứ phớt lờ, cười giởn với Mai Anh, một người bạn thân từ thời trung học.

Cái cảm giác yêu đương của lứa tuổi đầu đời dường như là xa vời với Việt, nhưng nó lại là một phần quan trọng trong ánh mắt của Châu. Cho nên hai thằng bạn ngồi chung bàn mà như hai thế giới khác biệt. Nhưng có lẻ đó chỉ là cái cảm nhận ban đầu, đâu ai biết rằng trong lòng Việt có biết bao là tình cảm đè nén, biết bao nhiêu cơn sóng ngầm chưa kiệp trào ra. Chiều hôm ấy, mưa tầm tả, Mai Anh và Như Mai không thể lội bộ về kí trúc xá. Hai cô nàng cứ ẩn thân mình vào một quán cốc bên đường để chờ tạnh mưa. Nhưng cơn mưa dường như không bao giờ dức, thế là Châu lại có một cơ hội để được gần Như Mai hơn:

-”Nè hai bé kia, nếu không ngại, mình có thể dìu hai bé kia về”.
Tuy là nói vậy nhưng thật sự Châu chỉ muốn dìu Như Mai về mà thôi, vì chiếc xe đạp của nó làm sao có thể dìu hai nàng một lúc cho được.
-”Châu tốt quá, vậy thì Châu dìu mai Anh về dùm Như Mai vây”.

Như Mai vừa dứt lời thì Mai Anh đả nhảy lên xe của Châu từ lâu. Sự việc quá bất ngờ làm cho Châu không biết làm sao xoay sở. Nhưng “phóng lao thì phải theo lao”, Châu đành phải dìu Mai Anh về mặt dầu trong lòng cứ nghỉ tới Như Mai. Trông khi đó, Như Mai lại chạy lại gần Việt và muốn Việt giúp đưa Như Mai về. Vốn là một người nhúc nhát và mắc cở, Việt định từ chối, nhưng đứng trước nét đẹp thanh thoát của Như Mai, Việt cầm lòng ko được nên chỉ gật đầu đồng ý mà không nói lời nào. Read the rest of this entry »

Sun
Nov 12
2006
14:23

Có những mãnh đời [1]


- Nè cậu, câu có thể mua giùm bà một tờ vé số được không cậu ?

Việt đang cầm ly trà đá trên tay giật mình quây lại. Trước mặt Việt là một bà cụ tuổi ngoài bảy mươi, một tay chống gậy, một tay cầm một sấp vé số. Cụ trông có vẻ mòn mỏi quá, mái tóc bạc trắng làm cụ trông có vẻ già hơn, cái lưng còng của cụ đả nói cho Việt biết cụ đả từng trãi qua một quãng đời cơ cực và sương gió. Ánh mắt cụ dường như không thấy được rỏ, nên đôi tay cứ xờ xoạn về phía trước như cố nài nỉ Việt mua giúp bà vài tờ giấy số. Việt như đẩn người ra vì sự việc quá bất thình lình, cậu không thể tưởng tượng được một bà cụ như thế nầy mà phải bương trãi kiếm sống mọi ngày trên đường phố đầy bụi bậm bằng những tờ vé số. Việt không thể thốt nên lời, có lẻ hình ảnh đau lòng đó là lần đầu tiên Việt bắt gập trong đời, nên Việt cảm thấy xót xa lắm.

- Dạ thưa bà, cháu xin lổi, cháu không thể giúp bà được vì hiện tại cháu củng không còn đồng nào trong túi.

Việt vừa nói vừa ứa nước mắt vì cậu cảm thấy mình như là một người vô lương tâm, không giúp được bà cụ đáng thương đó. Việt thấy mình sao nhỏ bé trước vủ trụ rông lớn, là một hạt cát không hơn không kém giữa sa mạc bao la.

- Không sao đâu cháu ạ, cháu đừng bận tâm, nếu cháu giúp được bà thì bà rất là cảm kích, bằng không thì bà củng không có buồn vì chuyện đó đâu. Bà sẻ bán cho người khác vậy. Bà chúc cháu luôn được nhiều phước lành trong cuộc sống. Read the rest of this entry »

Sun
Nov 12
2006
14:20

Not a perfect childhood


Every country in the world has a different definition about a happy family or life. In America, people tend to build a material life along with a happy family, which is full of satisfaction such as: houses, money, cars, food, and entertainment. Meanwhile, the Vietnamese people have a totally different idea about a happy family. They don’t need a material life but a moral life, which is full of happiness and union. Parents love their children and vice versa. Unfortunately, life usually goes against what we expect. From 1975 until now, millions of Vietnamese have lived separately because of the “Vietnam War.” In the early of 1980s, my dad had to cross the Pacific Ocean to escape Communism and come to America while I was not born yet. It was just six months from his marriage date. I was born and had grown up in my mother’s hands. She had given me everything that I wanted. She had given me love, hope, and her whole heart. However, I still felt that I missed something deep inside. She was a perfect mom in this world, but it was not enough to have a good and happy family since my dad was gone. Why did I ask too much since I had everything? I had been asking myself many wonders that I couldn’t answer. Therefore, I want to share with you my thoughts and feelings when I had spent my childhood without my father so that you can tell me the answers that haven’t been revealed. Can a child grow up normally in the family he loses either one of his parents? How does he feel and what does he want from the world?

At five years of age, I had a full perception about life and relationship. I could realize I had a family and human life. However, it was also the period of time I first received a deep emotional pain. “Daddy, daddy, daddy back home from work”, Tuan yelled joyfully. I had heard that every evening from Tuan-my next-door friend. He ran quickly and jumped into his father. They held each other tightly and shared a sweet love. I could realize how much they missed each other during the haft day they were separated and how happy their family was. I could hear Thanh was laughing. I could hear he coddled himself with his father for what he wanted during the dinner “Daddy, I want this. Daddy, I wanted that”. A haft day of separation was not a long period of time. They didn’t know I had been separated from my Dad my whole life. They didn’t know their happy and warm scenario had left a painful scar in my heart. They didn’t know their smiles were my tears. They didn’t know their happiness was my sadness. Was I jealous or did I just feel pity for myself? Not either one of them, but both. How many times had I wished I could be Thanh- a lucky child? I couldn’t remember and I didn’t expect much as well. My wish was so humble. I wished I could hold my dad in my arms once, just once. I would look at his face and say, “Daddy, I love you”.

Nevertheless, it would never happen. I just wished I could be a dim regular star in the vast universe. However, it was just a fantasy. I, myself, was still a dying star-a pity child. I had cried too much but not enough for how much pain I had to endure inside of my soul. I had acted so quietly and weirdly. As in Borland’s poem, “The Lost Landl,” I felt like there was no room in this world for me-separation. Why did it happen to me? How were things in this world so unfair? Why did I have to suffer this feeling and destiny? How could I find the land that I lost, my father?

“I see myself
On the underworld side of the water,
The darkness coming in fast, saying
All the names I know for the lost land.” Read the rest of this entry »