Nov 12
2006
Cái nắng mùa hạ đầu tháng chín dường như làm cho bọn Việt càng hăng say. Ngày đầu tiên bọn nó ăn vận thật bảnh trai, đầu tóc thằng nào củng chảy lán mướt làm như ra vẻ mấy công tử bột sắp đi hỏi cưới vợ vậy. Có lẻ bọn nó muốn có một ấn tượng với mấy đứa con gái trong ngày đầu tiên gập mặt. Nhưng có lẻ đều bất ngờ nhất đối với bọn nó là được học chung với Như Mai. Chúng nó không ngờ rằng bọn chúng và Như Mai lại có duyên như vây. Có lẻ người vui sướng nhất là thằng Châu, vì trời xuôi đất kiến lại đem Như Mai trước mặt nó. Ở kiến trúc xá củng gập, khi đi học củng gập, đều đó làm nó càng tin tưởng một đều là “Như Mai là ngôi sao vận mệnh” của nó. Nhưng Việt thì khác, Việt chằng màng gì với mấy cô gái ngồi trước mặt Việt, Việt chỉ chăm chú vào lớp học. Suốt buổi học đầu tiên, thằng Châu không bao giờ rời xa ánh mắt của nó với Như Mai. Có lẻ đều đầu tiên nó được học trong ngày đầu tiên là làm sao để mở lời nói yêu một người. Như Mai củng vậy, dường như biết được nổi lòng của Châu, nên cứ phớt lờ, cười giởn với Mai Anh, một người bạn thân từ thời trung học.
Cái cảm giác yêu đương của lứa tuổi đầu đời dường như là xa vời với Việt, nhưng nó lại là một phần quan trọng trong ánh mắt của Châu. Cho nên hai thằng bạn ngồi chung bàn mà như hai thế giới khác biệt. Nhưng có lẻ đó chỉ là cái cảm nhận ban đầu, đâu ai biết rằng trong lòng Việt có biết bao là tình cảm đè nén, biết bao nhiêu cơn sóng ngầm chưa kiệp trào ra. Chiều hôm ấy, mưa tầm tả, Mai Anh và Như Mai không thể lội bộ về kí trúc xá. Hai cô nàng cứ ẩn thân mình vào một quán cốc bên đường để chờ tạnh mưa. Nhưng cơn mưa dường như không bao giờ dức, thế là Châu lại có một cơ hội để được gần Như Mai hơn:
-”Nè hai bé kia, nếu không ngại, mình có thể dìu hai bé kia về”.
Tuy là nói vậy nhưng thật sự Châu chỉ muốn dìu Như Mai về mà thôi, vì chiếc xe đạp của nó làm sao có thể dìu hai nàng một lúc cho được.
-”Châu tốt quá, vậy thì Châu dìu mai Anh về dùm Như Mai vây”.
Như Mai vừa dứt lời thì Mai Anh đả nhảy lên xe của Châu từ lâu. Sự việc quá bất ngờ làm cho Châu không biết làm sao xoay sở. Nhưng “phóng lao thì phải theo lao”, Châu đành phải dìu Mai Anh về mặt dầu trong lòng cứ nghỉ tới Như Mai. Trông khi đó, Như Mai lại chạy lại gần Việt và muốn Việt giúp đưa Như Mai về. Vốn là một người nhúc nhát và mắc cở, Việt định từ chối, nhưng đứng trước nét đẹp thanh thoát của Như Mai, Việt cầm lòng ko được nên chỉ gật đầu đồng ý mà không nói lời nào. Read the rest of this entry »
