Oct 9
2006
Có ai từng nghỉ rằng mình sẻ xa tất cả nhửng gì mà mình yêu quí? Có ai từng nghỉ rằng nhửng gì mình đang có sẻ xa khỏi tầm tay? Dòng đời thật là lặng lẻ, thật là trớ trêu, thật là ác nghiệt. Tôi chưa bao giờ nghỉ rằng sẻ có một ngày tôi phải xa gia đình tôi, lìa khỏi tổ ấm thân yêu, bỏ phía sau lưng người mẹ yêu dấu của tôi. Nhưng bây giờ chuyện đó đã trở thành sự thật, ngày mai nầy tôi sẻ cất bước ra đi đến một phương trời xa lạ mà tôi chưa bao giờ đến. Tôi buồn lắm, tâm trạng bâng khuâng cứ dầy vò tâm hồn và thể xác tôi. Một mình tôi bước lang thang trên con đường cách mạng tháng tám, con đường quen thuộc mà tôi vẫn thường ngày cấp sách tới trường, chân tôi cứ bước, nhưng tôi không biết là tôi đi về đâu. Có lẻ tôi chỉ muốn bước một lần sau cuối trước khi tôi rời xa nó vĩnh viễn. Nó vẫn không có gì ấn tượng đối với tôi, nhưng tôi không hỉu tại sao hôm nay nó có ấn tượng với tôi một cách đặt biệt. Có lẻ khi mình biết rằng mình sắp đánh mất một thứ gì, mình thường luyến tiếc và nhớ nhung. Cái nóng biểu chiều vào mùa hè của Saigon thật là ôi bức, như đốt cháy cả làn da rám nắng của tôi. Xe cộ ngược xuôi tấp nập, tiếng xe nổ, tiếng còi hú rền vang cả một gốc trời, nhưng nó không thể làm vơi đi được tâm trạng cô đơn của tôi. Tôi buớc lang thang để cố quên đi một sự thật phủ phàn, cố quên đi nhửng gì mà tôi sắp phải chia xa.Chỉ còn vỏn vẹn mười mấy tiếng đồng hồ nửa thôi, hay chỉ là một đêm nửa thôi, tôi sẻ đi Mĩ, cái ngày mà biết bao nhiêu người mong đợi để có. Nhưng tôi thì trái lại, tôi buồn lắm, tôi không muốn ra đi bất cứ nơi nào cả, cho dù đó là thiên đường, bởi vì không có chổ nào đẹp bằng quê hương của mình, nơi có mẹ hiền chờ đợi con thơ bên mâm cơm chiều đằm ấm, hay quây quần bên ánh lửa hồng trò chuyện suốt canh thâu. Mong ước của tôi thật là bình dị, thật là nhỏ nhoi, tôi chỉ muốn sống bên cạnh mẹ tôi cho đến hết quảng đời nầy, tôi muốn được trong vòng tay mẹ ầu ơ câu hát tuổi thơ, muốn được gọi lên hai tiếng mẹ yêu trong chuổi ngày đau khổ. Read the rest of this entry »
