Wed
Mar 26
2008
10:02

Có những mãnh đời [5]


Việt và Như Mai từ biệt mẹ để trở về Sài Gòn cho năm học thứ hai mà lòng không sao bồi hồi và xúc động . Việt ước gì thời gian cứ trôi qua mau, hoàn tất xong việc học và cùng Như Mai trờ về mái nhà xưa cùng mẹ sống những ngày bên nhau. Việt không muốn mẹ phải sống lam lũ như thế nầy giữa một không gian cô độc như bà cụ đã từng trãi. Việt đã chứng kiến điều đó và cảm nhận được điều đó từ bà cụ bán vé số. Việt luôn an ủi và động viên mình để vượt qua chuổi ngày xa cách nầy với mẹ. Chỉ hi vọng rằng hàng xóm và láng giềng là chổ nương tựa và niềm vui của mẹ khi Việt ra đi. Nhưng có lẻ , từ sau bửa cơm gia đình đó , tất cả ba người họ đều có một cái nhìn lạc quan về tương lai và cuộc đời. Như mẹ Việt , luôn lo lo lắng cho Việt và sợ rằng nơi xứ lạ sẻ không bương trãi nổi , nhưng có Như Mai, mẹ Việt cảm thấy an tâm trong lòng và không u sầu vì con nửa, vì đả có Như Mai chia sẻ niềm vui và nổi buồn cho Việt. Còn Việt , cảm thấy như mẹ vui hơn khi được gần Như Mai , Việt và Như Mai đem lại cho mẹ niềm tin và hi vọng trong quãng đời sau nầy của mẹ. Còn Như Mai, chưa bao giờ được gọi một tiếng “mẹ” từ kho lọt lòng. Nay được gọi một tiếng “mẹ yêu” sao mà ngọt ngào và hạnh phúc quá. Việt và mẹ Việt đem lại cho Như Mai một hơi ấm nồng nàn, một cảm giác “được thương yêu, che chở, và đùm bộc lẩn nhau”. Họ tạm quên đi những ngày xa cách, vì luôn tin rằng , phía trước là bầu trời hạnh phúc đang chờ đón những mãnh đời ngang trái.

Vẫn với chiếc xe đạp củ kỉ đó , Việt dìu Như Mai trở lại Sài Gòn để chuẩn bị cho năm học thứ hai mà lòng không sao quên đi được hình bóng quê nhà và mẹ. Nhưng càng gần Sài Gòn , hình bóng của mẹ cứ phai nhạt dần đi , trong khi đó hình ảnh bà cụ bán vé số lại dần dần xuất hiện trong đầu của Việt. Việt lo cho cụ quá , không biết ba tháng vừa qua cụ sống như thế nào , không biết có ai giúp đở cho cụ hây không? Không biết có ai tâm sự với cụ từ khi Việt trở về quê. Việt cứ cố gắng đạp hết sức mình để mong gập cụ càng sớm càng tốt. Việt trở về kí túc xá lúc năm giờ chiều và bọn thằng Thái, Châu, Cường, và Nhân đả trở lại từ lâu. Nhìn thấy Việt chở Như Mai trên chiếc xe đạp ấy, cả bọn cứ hùa nhau mà trêu chọc , làm cho Như Mai và Việt không khỏi thẹn thùng. Nhưng họ đả quen rồi, cái trò trêu chọc ấy chỉ là làm cho họ kắng kít thêm mà thôi. Nhưng đó không phái là vấn đề , vấn đề là Như Mai phải đối diện với những lời giải thích cho ba của mình. 

- “Con đã về rồi à? Ba cứ tưởng con đi luôn rồi chứ ” Ba Như Mai gạng hỏi với vẻ hiền khít.

- “Vâng, con đả đi cấm trại mới về cùng các bạn” Như Mai trả lời nhanh nhẹn như là một lí do.

- “Con đi cấm trại hây là đi theo Việt suốt ba tháng vừa qua?”

Chín vì lời lẽ nầy đả làm cho Như Mai thức tỉnh, vì Như Mai biết rằng ba của mình biết tất cả mọi chuyện, chỉ là không muốn xen vào tình cảm của đôi trẻ mà thôi. Nhưng chín vì cách cứ xử ấy củng làm cho Như Mai nửa vui và nửa lo, vì không biết mình sẻ phải cư xử với Việt như thế nào khi ba của Như Mai đả biết hết mọi chuyện. Không biết tình yêu của hai đứa có êm buồm thuận gió hây không. Nhưng dù sao đi nửa, khi đã quyết định chỉ yêu một người trong trọn cuộc đời, thì Như Mai củng đâu cần gì lo lắng gi bởi vì dẫu có trăm ngàn trắc trở thì củng đâu thay đổi được lòng của Như Mai. Nhưng thật sự, Như Mai hi vọng ba của mình sẻ thích Việt và chấp nhận sự thật là “Việt và Như Mai đang yêu nhau”. Tối hôm đó ba của Như Mai và Như Mai đến gỏ phòng của bọn Việt, Thái, Nhân, Châu, và Cường. Việt thấy lo sợ lắm, và không biết chuyện gì sẻ xảy ra. Không biết có phải vì chuyện Như Mai theo Việt về quê hay không. Nhưng thật bất gờ, ba Như Mai gỏ ý mời cả bọn Việt cùng đi dùng bửa tối coi như là sum họp lại cho vui sao mấy tháng hè xa cách. Bọn Việt cố từ chối, nhưng không thể được, đành phải chìu theo ý của ba Như Mai. Họ đến quán phở đầu đường, trong bình dân, nhưng nổi tiếng là ngon lắm. Họ vừa đến thì Mai Anh củng đến, vì Như Mai đã rủ cô bạn thân của mình. Mai Anh gập lại Châu củng không kèm nổi vui mừng, mới gập là đả bắt chuyện ngay, lời lẻ công kích thì vẫn cứ như xưa, cứ như Mèo và Chuột. Nhưng mà gập nhau là như vậy, còn không gập thì lòng không sao kiếm chế được nổi nhớ nhung. Có lẻ họ củng tỉm được cái của nhau sao một khoảng thời gian dài coi như là thù địch.

Những bác phở vừa mới bưng ra thì trời bắt đầu đổ mưa. Trong bóng đêm ấy, trong những hạt mưa ấy, Việt dường như hình dung ra có một bóng người lôm khôm bước đi trong mưa. Hình ảnh nầy quen thuộc quá, cái hình ảnh mà đả làm cho Việt rơi nước mắt, để rồi sao đó mới biết được rằng “trên đời nầy có nhửng mãnh đời ngang trái, có những mãnh đời còn khốn khổ hơn Việt”. Nhưng đó chỉ là ảo giác, không có bà cụ bán vé số đang bước đi trong mưa, và củng không có ai bước đi trong đêm tối lạnh giá ấy. Chưa cầm đủa mà lòng Việt đả xót xa, lòng cứ nghỉ về cụ. Bác phở bốc mùi thơm thật ngào ngạt, không biết những giây phút như thế nầy, bà cụ đả từng có hây không. “Có bao giờ cụ được một bửa ngon, có bao giớ cụ được quây quần bên nhiều người như thế nầy, có bao giờ cụ được cảm giác hạnh phúc hây không?” Việt suy nghỉ mà lòng đau như cắt. Việt hỏi ba Như Mai về bà cụ, vì chỉ có ông ấy ở gần nhà bà cụ ba tháng vừa qua. Ba Như Mai cho biết là bà cụ vẫn như xưa, vẫn đi bán vé số từ khi bọn Việt trở về quê. Nhưng trong vòng một tuần gần đây, ông không thấy cụ nửa, và căn nhà cụ đã bỏ hoang, ông không còn thấy ánh lửa lập lòe từ nhà cụ như thường lệ. Ông qua nhà bà xem thử và hỏi mọi người xung quanh, nhưng không một ai biết tung tích gì hết. Ông không biết là chuyện gì xảy ra đối với cụ, và củng không biết cụ còn sống hây không. Cả bọn Việt cảm thấy như nực nghẹn trong lòng, bác phở thơm ngon vẫn còn nguyên đó. Ăn sao vô, nuốt sao trọn khi hây tin bà bị biến mất một cách bất ngờ. Còn Việt thì cứ ăn năn là không ở lại ba tháng hè, để chăm sóc và an ủi cụ thay vì quề quê. Cuộc đời đâu bao giờ trọn vẹn, cuộc đời có bao giờ suôi chảy theo ý mình đâu. Bửa ăn đáng lẻ ra rất vui vẻ, nhưng trở nên lạnh lùng và buồn u ám giống như cơn mưa đang trút như nước ở ngoài hiên.

-”Nè các cậu, các cậu có thể mua dùm mẹ mình vài tờ vé số được không?” Giọng của một chàng thanh niên từ phía sau.

Cả bọn Việt đang suy nghỉ và đau buồn về cụ thì bổng giật mình quây lại. Phía trước mặt họ là một chàng thanh niên đẹp trai tuổi độ ngoài ba mươi, tay đang cầm chiếc dù đang che cho một bà cụ. Bà cụ ăn mặc rất tôm tất và sang trọng.

-”Bà cụ bán vé số, có phải bà đó không, có thật là vậy đó không?” Cả bọn trố mắt nhìn xửng xốt.

-”Vâng, chính bà đây, các cháu không nhận ra bà à?” Bà cụ đáp với nụ cười trìu mến, nụ cười mà đả tắt từ lâu trên khuông mặt cụ.

Vâng, làm sao bọn Việt có thể nhận ra được cụ, cụ bây giờ đâu có giống như xưa. Những chiều mưa ngày nào còn một mình bên cây gậy lê thê trên những ngỏ hẻm để mong tìm được một người mua vé số cho bà. Giờ đây bên cạnh bà có người đưa người đón, che chở cho ba trong đêm mưa. Đó chính là thằng “Út”, thằng con duy nhất còn sống xót sao những năm chiến tranh.

-”Các cháu có thể cho bà và thằng Út dùng bửa chung được không?” Cụ hỏi.

-”Chúng cháu chỉ mong vậy thôi, mời bà và anh cùng dùng bửa” Bọn Việt đáp.

Thế là họ cùng ngồi với nhau, mười người họ cảm thấy ấp áp vô cùng. Những bác phở của bọn Việt đả lạnh từ lâu, nhưng cả bọn cứ nuốt hết đủa nầy đến đủa khác, thơm ngon một cách lạ thường. Vì cuối cùng bọn Việt đả chứng kiến được những giây phúc hạnh phúc của bà cụ , một bữa ngon mà cụ đang dùng , một gia đình với đứa con bên cạnh củng đủ an ủi cụ đến hết quãng đời nầy. Cụ vừa ăn vừa rớt nước mắt. Cụ kể rằng, cụ không bao giờ hi vọng sẻ gập được đứa con của mình , vì tin rằng nó đả chết trong những năm đi cải tạo sau chiến tranh. Cụ không còn nguyên nhân gì đẩ sống, để luyến tiếc trên cỏi đời nầy. Nhưng, “những mãnh đời ngang trái” không phải cứ mãi là như vậy. Một tuần trước, trong lúc cụ đang lây quây thấp ngọn đèn dầu trong bóng đêm. Thì thằng Út bất chợt trở về làm cụ cứ tưởng mình đang chiêm bao. Chính là nó , đứa con mà gần chục năm nay xa cách, và không hi vọng sẻ gập lại. Bà cụ ôm chầm lấy thằng Út, lạy trời lạy phật vì đả phù hộ cho mẹ con được gập nhau. Thằng Út kể, trong lúc đi học tập cải tạo, nó trốn vượt biển và tìm đường đến nước Mỷ. Nó sao đó vẩn hàng năm trở về quê để tìm bà cụ, nhưng không gập, nhưng cuối cùng, ông trời củng giúp cho họ gập nhau. Thằng Út sẻ đưa bà cụ sang Mỹ để có cơ hội chăm sóc coi như là đền đáp đến hết quản đời của cụ. Cho dù là muộn màn, nhưng như thế là đủ, vì cuộc đời trọn vẹn chỉ gối gém trong vài ba giấy phút hạnh phúc và đáng nhớ mà thôi.

Đối với bọn Việt, những chuỗi ngày Đại Học là những chuỗi ngày nhiều kí ức. Nơi đó, họ đả tìm được tình bạn chân thành và khắc khít từ bốn phương trời chia sẻ với nhau những ngày gian nan dưới một mái nhà. Nới đó, có những người với cỏi lòng bao la, giang rộng vòng tay giúp đở trong những lúc họ khó khăn và khốn khổ. Củng chính nơi đó, họ đã tìm được tình yêu đầu đời đời đầy lãng mạng và sâu sắc giống như những hạt mưa đầu tiên rơi rớt vào tâm hồn để rồi động lại những giây phút đợi chờ và nhớ thương. Nhưng hơn hết, nơi đó đã cho họ có một cái nhìn sâu hơn về cuộc sống và cuộc đời - cái nhìn vào chín bản thân họ và người khác, để nhận ra rằng “có những mãnh đời khác nhau, nhưng nhiều khi chỉ là một”. Cho nên, chia sẻ và cảm thông là động lực, là chân lý để giúp họ vượt qua số phận của mình. Chính từ những bài học nầy, những ý chí thôi thúc không bao giờ buôn xuôi cho số phận đả giúp những ngọn đèn dường như sắp tắt trước sóng gió của cuộc đời nay đả hồi sinh và bừng cháy một cách mãnh liệt hơn bao giờ hết. Bà cụ đả được thằng Út đưa đi Mỹ từ lâu, có lẻ sẻ không bao giờ trở về đất Việt nửa, nhưng chắc bà củng sẻ nhớ nhung lắm, nhất là bọn thằng Việt, những người đem tình người đối xử với bà như những đứa con, đứa cháu, mặc dù chỉ là người dưng nước lả. Còn bọn Việt, sáng học chiều làm, thấm thoát cả bọn chúng đều tốt nghiệp cùng năm. Cả năm bọn chúng đều là nhà báo. Họ viết về đời sống và con người, nhưng có lẻ tất cả những bài viết của họ đều xuất phát từ kinh nghiệm của họ từng trãi, cảm nhận đau thương về một hình ảnh không bao giờ phai nhòa trong kí ức “bà cụ bán vé số”. Bọn chúng đều di chuyển gia đình về sống ở Sài Gòn để cả năm thằng có thể được sáng viếng chiều thăm. Tình bạn là thế. Thằng Châu và Mai Anh thì an bề gia thất với nhau sau 2 năm tốt nghiệp. Mai Anh bây giờ không còn đanh đá như ngày xưa nửa, còn thằng Châu thì trở thành nai tơ là “không phải gập cô nào củng liếc mắt đưa tình” vì có bà xả bên cạnh mà. Bọn thằng Thái, Cường, và Nhân ai củng có nửa kia của mình. Còn Việt và Như Mai củng vậy, họ lấy nhau ngay từ lần đầu tiên gập gở, họ sẻ cố dìu nhau đi đến hết quảng đường đời , dù phía trước chưa biết có bao nhiêu chông gai cách trở. Tình yêu là thế đấy…….. The end Dec/2007

Leave a comment

:mrgreen: :neutral: :twisted: :arrow: :shock: :smile: :???: :cool: :evil: :grin: :idea: :oops: :razz: :roll: :wink: :cry: :eek: :lol: :mad: :sad: :!: :?: