Sun
Nov 12
2006
14:29

Có những mãnh đời [3]


Nói xong cụ òa khóc, nổi đau trong lòng cụ làm sao có thể truyền trãi qua hết những dòng nước mắt. Giọt nước mắt cho chính bản thân cụ, hay đó là những giọt nước mắt cho những mảnh đởi ngang trái ? Có những mãnh đời chúng ta chưa từng biết, có những mãnh đời chúng ta chưa từng nghe, nhưng có những mãnh đời chính ta là minh chứng. Việt hiểu được nổi đau từ đáy lòng của cụ khi lần lượt nhìn những người thân yêu nhất của ra đi mà không lời từ biệt. Một gia đình hạnh phúc, một mong ước nhỏ nhoi với niềm vui và tiếng cười trong không gian nhỏ bé chính là tất cả những hằng mong mà cụ thầm mơ ước. Nhưng dòng đòi thật lặng lẻ, dòng đời có bao giờ suôi chảy theo ý mình đâu. Những cái nhỏ nhoi nhất đôi khi là những mong đợi lớn lao nhất mà chúng ta có thể sẻ không hề có. Có những mãnh đời vì xa hoa phú quý hây gác tía lầu son, nhưng có những mãnh đời chỉ vỏn vẹn một đôi đủa tre, một bác cơm thô sơ là đủ. Nhưng như thế nào là đủ ? Chúng ta không thể nào hiểu được, bởi vì những mãnh đời là những mãnh đời riêng biệt với nhau, và mỏi người sẻ có một tham vọng khác nhau. Việt với cụ là hai mãnh đời riêng biệt, nhưng Việt cảm nhận được sự cảm thông, sự mất mát, sự khổ đau mà cụ đả trãi qua trong quãng đời của cụ như những gì mà Việt đả trãi qua trong quãng đời của mình. Bởi vì, giữa xa mạc mênh mong củng sẻ có hai hạt cát giống nhau, giữa vũ trụ bao la củng sẻ có hai vì sao đang lịm tắt. Đó chính là hai mãnh đời, giữa hai thái cực, nhưng chung cùng vĩ tuyến.

Việt cố nén những dòng lệ đang tuông trào trong khoé mắt. Việt dìu cụ vào giường rồi nói lời từ biệt. Bây giờ Việt mới hiểu mình chưa hẳn là người bất hạnh nhất trên thế gian nầy. Ít nhất Việt củng được ấp ủ và lớn lên trong tình thương chứa chan của mẹ, và nghe được những lời thì thầm của mẹ trong những giây phút lẻ loi. Nhưng ai sẻ chia sẻ cho cụ, ai sẻ thì thầm với cụ trong những giây phúc lẻ loi? Vâng, chỉ mình cụ, chỉ mình cụ thì thầm với bản thân mình, và chia sẻ với bản thân trong dòng đời cô độc. Con sông thì nước lớn nước ròng, nhưng đời của cụ thì chỉ chất chồng bao đau khổ. Việt cất bước trở về kí túc xá mà lòng cứ nghỉ về dòng đời mình đang bước. Nó sẻ đi về đâu, nó sẻ chảy về đâu ? Con nước sông nhiều khi chảy đôi dòng, có phải chăng gập Như Mai là ngã rẻ trong cuộc đời của Việt. Mưa cứ rơi, lòng cứ nghỉ, Việt chưa bào giờ thấy lòng mình rối bời như bây giờ. Nó sẻ ra sao về sau ?

Khi Việt về tới kí túc xá thì trời đả về đêm, bọn thằng Châu thì đã lăng ra ngủ từ lâu. Có lẻ tụi nó quá mệt nhọc trong ngày đầu tiên ở trường. Việt vội vàng đi thay đồ và xối vài ca nước coi như là tắm. Không biết tại sao hôm nay mưa lại dai dẳn như thế, cơn mưa như không bao giờ dừng lại. Nó cứ mưa và mưa mãi, làm cho lòng Việt cảm thấy nhớ về Như Mai quá. Nổi lòng cứ trãi dài ra như những cơn mưa bất tận không bao giờ dứt. Chưa bao giờ Việt suy nghỉ nhiều như thế, chưa bao giờ có nhiều xảy ra như thế đối với Việt. Hình ảnh bà cụ, hình ảnh Như Mai sao cứ lảng rảng đâu đây, như thôi thúc đầu ốc Việt không bao giờ dừng lại. Việt vén cửa sổ, nhìn về phía căn phòng của Như Mai đối diện. Những ánh sáng lập loè thoát ra từ căn phòng ấy như bảo Việt là Như Mai vẫn đang còn thức. Thỉnh thoảng Việt thấy bóng cửa Như Mai thoáng qua cửa sổ. Việt đang suy nghỉ không biết Như Mai đang làm gì và nghỉ gì. Có phải chăng Như Mai củng như Việt, thỉnh thoảng cứ lén nhìn qua khung cửa để nhìn về phía người mình yêu hay không ? Việt nhớ về Như Mai quá, mới chiều nào đã dìu Như Mai về dưới mưa, trao nhau những lời thắm thiết như những dòng mật ngọt truyền vào tâm hồn, ăn sâu vào cỏi lòng sâu thẳm của Việt. Không biết tại sao Việt cứ chờ cứ đợi, cứ ngồi mãi bên khung cửa nhìn về căn phòng ấy để lâu lâu được nhìn hình bóng của Như Mai, cho dù đó chỉ là một cái lượt qua trong phúc chốc. Tại sao lòng mình cứ rối như tơ vò, cứ không yên như thế ? Có phải chăng thương một người, nhớ một người, cưng một người là như vậy hây sao ? Làm sao Việt biết được, vì Như Mai như một ngôi sao trên trời, lần đầu tiên soi rọi vào tâm hồn trong sáng như ban mai của Việt rồi cướp mất trái tim của một cậu học sinh mới chập chững bước trên đường đời. Việt không ngủ được, Như Mai củng không ngủ được, họ không thể nào ngủ được bởi vì trong lòng của ai kia đả có hình bóng của ai kia rồi còn đâu.

Đêm khuya thấp ngọn đèn mờ
Ai thương ai nhớ ai chờ đợi ai ?

Chỉ cách xa vài bước thôi, chỉ cách nhau vài căn phòng thôi, nhưng sao lòng Việt vẫn cảm thấy xa Như Mai quá. Việt chỉ muốn được gần Như Mai, được ở bên cạnh Như Mai trong lúc nầy. Việt muốn mở cửa, chạy một mạch đến phòng Như Mai, ôm Như Mai vào lòng rồi nói với Như Mai rằng Việt yêu Như Mai say đắm, không muốn xa Như Mai dù một phúc giây. Nhưng làm sao Việt có thể mở lời đây ? Làm sao có thể nói cho Như Mai hiểu Việt yêu Như Mai với tất cả trái tim cho dù chỉ một vài lần gập gở ? Trong khi đó, Như Mai củng đang nhung nhớ về Việt. Cái áo ấm tình yêu mà Việt trao cho Như Mai như một vòng tay che chở và sưởi ấm hồn Như Mai trọn đêm nầy. Như Mai muốn được Việt âu iếm như vậy thêm lần nửa để Như Mai biết rằng mình đang và được sống trong một tình yêu nồng cháy. Hai tâm hồn đang sống trong một giấc mơ, nhưng mà như có một động lực vô hình đang tách rời Như Mai và Việt. Họ đang yêu và mong muốn được đến bên nhau với niềm tin và hi vọng. Họ biết rằng họ đang ở rất gần nhau, nhưng không hiểu tại sao con thuyền cứ xuôi theo dòng nước ngược và nước cứ trôi đôi dòng để lòng người củng cắt đôi.

Đêm khuya hai ngọn đèn mờ
In sôi đôi bóng mong chờ đợi nhau

Cơn mưa cứ vô tình, dòng đời cứ vô tình, ông trời củng vô tình để đôi bóng phải chia đôi nhịp thở. Một ngày không như mọi ngày, ngày hôm nay có lẻ là ngày quan trọng nhất trong cuộc đời của Việt. Vì thế Việt không thể nào ngủ được mặc dù đã qua nữa khuya. Ánh đèn lập loè của Việt làm cho Thái thức giấc.

- “Cậu đang làm gì thế vậy Việt, sao cứ mở đèn làm bọn tớ củng không ngủ được đây.”
- “Tớ đang ngấm mưa rơi đấy cậu ạ. Chưa bao giờ mà tớ thấy mưa dai dẳn và lãng mạng như bây giờ.”

Việt chưa bao giờ biết đùa giởn từ thưở bé, không biết nó trở nên khôi hài từ hòi nào khônng biết. Có lẻ Như Mai đả thay đổi tính tình của nó, thổi vào tâm hồn nó một cái cảm giác yêu đời và nhìn đời bằng cập mắt lạc quan.

- “Thôi đừng xạo đi ông thần, từ ngày quen cậu tới giờ, tớ chỉ thấy cậu ngấm mấy chử A,B,C trong vở, chứ có thấy cậu lãng mạng mà ngấm mưa rơi bao giờ. Hay là cậu đang nhớ nhung cô nào phải không? ” Thái vừa nói xong cười òa lên làm cả bọn Nhân, Cường, và Châu củng thức giấc.
Những lời nói chơi của Thái không ngờ lại trúng vào tim đen của Việt, làm Việt củng chẳng biết phải nói như thế nào. Cừ đành ậm ờ với bụ cười mỉm chi đầy hạnh phúc để cho qua chuyện.

- “Hai cậu đang nói xấu gì tớ đấy, tớ đả bảo với các cậu rồi, giữa tớ và Mai Anh không có gì, lòng tớ chỉ có Như Mai mà thôi, các cậu đừng làm lòng tớ lây chuyển nhé “. Châu chưa tỉnh ngủ đả vội xen vào câu chuyện, đúng như cái tính nhiều chuyện của nó.

- “Cậu dang mơ hay đang tỉnh vậy ? Bọn tớ có nói xấu gì cậu đâu, bọn tớ chỉ tính đền chuyện làm mai cho cậu và Mai Anh thôi. Nhìn đi nhìn lại tớ thấy Mai Anh củng xứng đôi với cậu lắm đó. Cậu nên bỏ tham vọng để lấy lòng Như Mai đi.” Thái vừa nói vừa cười sảng khoái như chọc tức thằng Châu nhiều chuyện.

Châu biết Thái đang chọc mình nên vội chùm mền để khỏi xấu hổ. Việt củng vội vàng tắt đèn rồi nhìn sang phòng Như Mai. Nhưng không biết ánh đèn từ phòng Như Mai đả tắt tự bao giờ.

Những chuỗi ngày Đại Học cứ trôi qua một cách nhanh chóng như vây. Vẫn năm thằng bạn chia sẻ một căn phòng. Mỏi ngày, năm đứa đều cấp sách đến trường, chiều về mỏi thằng đều đi làm những công việc lặt vặt để kiếm tiền. Tối đến, ,chia sẻ với nhau tiếng nói nụ cười như một gia đình thân thiết. Việt mỏi ngày vẫn đến thăm bà cụ bán vé số, giúp bà làm những công viêc lặt vặt, để cho bà thấy được ít nhất củng còn một người quan tâm cho bà, chia sẻ với bà một phần nào trong những ngày hiu quạnh lẻ loi. Bà củng coi việc như một đứa cháu bé bỏng của bà và thương yêu Việt hết mực. Luôn dành cho Việt những tình cảm nồng ấm như những gì mà mẹ của Việt đả dành cho Việt ngày xưa. Từ cái dạo mưa rơi kỉ niệm ấy, Việt được dìu Như Mai đến trường mỏi ngày rồi đón Như Mai tan học. Thấm thoáng gần một năm, đôi chân của Việt dìu Như Mai trên chiếc xe đạp ấy đả trở thành quen thuộc. Tiếng cười, tiếng nói của Như Mai như in sâu vào cỏi lòng của Việt. Rồi năm nay, năm học đầu tiên của Đại Học đả kết thúc. Mùa hè đả sang, Việt không còn được đưa đón Như Mai đến trường như ngày nào nửa. Để trong lòng ai thấy một khoảng trời lẻ loi vô tận. Hơn nửa, Việt và cả bọn, Thái, Châu, Nhân, Cường phải trở về quê củ trong dịp hè để đoàn tụ với gia đình sao gần một năm xa cách. Năm đứa phải chia tay trong ngậm ngùi vì tình cảm gắn bó như anh em trong năm qua đâu dể gì phai nhạt.

Cả bọn năm đứa hẹn ba tháng sau sẻ cùng nhau xum hợp như ngày nào. Việt thấy luyến tiếc và không nở xa mấy thằng bạn chung chăn với mình. Nhưng có lẻ điều mà Việt luyến tiếc nhất sẻ là Như Mai. Hai ngọn đèn mờ từng đêm trong chờ nhịp thở của nhau nay chỉ còn một ngọn, còn ngọn kia phải mang theo về nơi xa cách biệt tâm.

Người ở người đi lòng ai chạnh ?
Đêm dài lẻ bóng…. lạnh hồn ai ?

Ngày Việt chia tay Như Mai, cả hai nhìn nhau mà không nói một lời, chỉ muốn nhìn nhau để nhớ dáng người thương rồi ấp ủ vào giấc mộng trong những ngày xa cách. Việt khẻ bước lại gần Như Mai, nhìn Như Mai thêm lần nửa. Việt không thể nào chớp mắt, vì Việt sợ rằng sẻ mất dáng người thương trong giây phúc, mà có lẻ sau nầy sẻ không bao giờ còn cơ hội nhìn thêm lần nửa trong quãng đời còn lại. Ôi thương sao cái dáng chim sa cá lặn, ôi thương sao cái ánh mắt đã cướp nửa hồn ai từ những ngày đầu gập ngở. Ôi thương sao ai đả cướp mất đời nhau qua nhung nhớ. Việt tiến tới gần Như Mai thêm tí nửa, cái khoảng cách mà có lẻ là gần nhất mà Việt được gần Như Mai từ khi gập gở. Việt chầm chậm nắm tay Như Mai. Cái cảm giác lần dầu tiên được nắm tay một người con gái sao mà là lạ như thế, làm cho Việt nóng cả người. Như Mai củng bị bất ngờ vì Như Mai không ngờ rằng một người nhúc nhác như Việt lại có thể dám làm như thế.

-”Như Mai….Như Mai có yêu Việt không? ” Việt nói với một giọng rung rung.

Tim Như Mai như nhảy ra ngoài vì câu hỏi thật bất ngờ của Việt. Cái cảm giác được yêu từ bàn tay của Việt, cái cảm giác đang sống trong tình yêu từ lời nói của Việt làm sao Như Mai có thể cưởng lại nổi. Má Như Mai cứ ửng hồng, mắt Như Mai như có nén tránh xa tầm mắt của Việt để che giấu nổi thẹn thùng, nhưng củng cố lén nhìn Việt qua kẻ tóc dài xoả ngang bờ vai đầy quyến rủ.

- “Thế……thế Việt có yêu Như Mai không?” Như Mai thẹn thùng đáp.
- “Nếu Việt không yêu Như Mai, thì làm sao lại dám hỏi là Như Mai có yêu Việt hay không. Đây là lần cuối mình được gập nhau trong khoảng thời gian dài, Việt không muốn cứ để tình yêu dành cho ai kia trong lòng mà không nói ra. Sợ mai kia, Việt về quê, không được gập Như Mai, không có cơ hội nói cho Như Mai biết lời nói từ đáy lòng của mình. Thì Việt sẻ ân hận suốt đời. Câu nói yêu một người thì khó lắm, nhưng giữ trong lòng lời nhớ lời thương thì đau khổ gấp vạn lần, Như Mai có biết không?”

Như Mai òa khóc, chạy lại ôm Việt trong vòng tay của mình. Lần đầu tiên trong đời, đôi tình nhân được ôm nhau. Cái nắng mùa hè dường như quá mát trong tâm hồn của đôi lứa. Việt cảm nhận được nhịp đập từ con tim của Như Mai. Như Mai cảm nhận được vòng tay âu yếm nồng nàn từ Việt. Cả hai cảm nhận được đời nhau qua, hồn nhau, tình yêu trao nhau đầy khao khác.

Hảy trao nhau ngọt ngào qua ánh mắt
Hãy ôm nhau thắc chặc… một đời mơ

- “Như Mai yêu Việt từ tận đáy lòng của mình. Củng mong Việt yêu Như Mai bằng vậy mà thôi.” Như Mai trả lời trong nước mắt đầy hạnh phúc.

Nước mắt rơi hay lệ tình đang rơi ?
Nước mắt rơi cho đời thêm nhung nhớ………. will be continued…

Leave a comment

:mrgreen: :neutral: :twisted: :arrow: :shock: :smile: :???: :cool: :evil: :grin: :idea: :oops: :razz: :roll: :wink: :cry: :eek: :lol: :mad: :sad: :!: :?: